Mắt thấy sắc mặt Phong Vũ Tôn giả vô cùng khó coi, Lục Thiếu Du cười nhạt một tiếng. Bốn đầu hung khôi cũng đủ để làm cho Phong Vũ Tôn giả luống cuống tay chân. Toàn bộ thực lực của hắn hiện tại còn chưa phải lúc bày ra. Mộ t khi bày ra chính là lúc hắn g**t ch*t. Mà bây giờ còn có Thanh Lôi Huyền Đằng kia ở một bên tùy thời hành động cho nên Lục Thiếu Du không thể không đề phòng.
Thậm chí Lục Thiếu Du còn cảm thấy Thanh Lôi Huyền Đằng này so với Phong Vũ Tôn giả dường như còn khó đối phó hơn một chút.
- Tiểu tử, chẳng lẽ ngươi cho rằng có bốn đầu khôi lỗi này thì ngươi có thể đào thoát sao?
Sắc mặt Phong Vũ Tôn giả khói coi, ngoài miệng nói vậy thế nhưng trong lòng tuyệt đối ngưng trọng.
- Vậy cứ thử xem. Ta không vội, bất quá ta cam đoan trước khi ta chết Hóa Vũ tông cũng không còn một kẻ nào sống sót. Về phần cuối cùng ta có thể chết hay không đến lúc đó ngươi sẽ biết rõ.
Lục Thiếu Du cười nhạt một tiếng, ánh mắt đảo qua Công Tôn Hóa Nhai còn có hơn chục người có tu vi Vương cấp kia. Giờ phút này Lục Thiếu Du không cần kiêng kỵ Phong Vũ Tôn giả này nữa.
Đương nhiên nếu nói trong lòng Lục Thiếu Du chính thức không quan tâm tới Phong Vũ Tôn giả này là nói điêu. Nếu ép Phong Vũ Tôn giả này quá, hậu quả tuyệt đối không dễ chịu. Chỉ nói tới hồn anh tự bạo, nếu như ép Phong Vũ Tôn giả này quá, một khi hồn anh tự bạo, hậu quả ngay cả Lục Thiếu Du cũng không muốn đụng vào.
- Ngươi cho rằng ngươi có thể uy h**p ta sao?
Sắc mặt Phong Vũ Tôn giả khó coi. Đối phương đã tr*n tr** uy h**p hắn. Đối phương có bốn đầu khôi lỗi ngăn cản hắn, sau đó lại ra tay với những người còn lại của Hóa Vũ tông thì quả thực chính là tàn sát. Nói không sợ uy h**p là giả, giờ phút này Phong Vũ Tôn giả tuyệt đối sợ cái uy h**p này.