Phá.
Một tiếng quát nhẹ vang lên, thân hình Lục Thiếu Du như quỷ mị xuất hiện trên không trung. Vừa rồi thứ bị đánh nát chỉ là tàn ảnh mà thôi. Lúc trước hắn đã sớm có sự chuẩn bị, thủ ấn dược kết. Một đạo trảo ấn xé rách không gian trực tiếp bắt lấy đạo lưu quang màu xanh kia.
Sưu Sưu...
Trảo ấn xé rách không gian tạo ra năm vết rách trong không gian, trong nháy mắt rơi vào trên đạo lưu quang màu xanh kia. Một cỗ điện mang lập tức trút xuống khiến cho cánh tay Lục Thiếu Du run lên. Cùng lúc có một cỗ năng lượng linh hồn trong nháy mắt trút xuống, uy áp linh hồn giống như có thể khiến cho người khác mất đi sức phản khác. Thế nhưng lại bị kim đao màu vàng trong đầu Lục Thiếu Du ngăn cản.
Sưu.
Thừa dịp đạo lưu quang màu xanh này lập tức định thoát khỏi trảo ấn của Lục Thiếu Du.
- Trốn đi đâu?
Trong nháy mắt Lục Thiếu Du phục hồi tinh thần lại. Linh hồn bị ảnh hưởng cũng chỉ trong nháy mắt, lúc này trảo ấn nắm chắc đạo lưu quang màu xanh kia.
Đạo lưu quang màu xanh này tuy rằng lợi hại, khiến cho toàn thân nhũn ra. Bất quá đối với Lục Thiếu Du mà nói, trên người hắn đã sớm được Tử Kim Huyền Lôi rèn dũa qua, cho nên điện mang trên đạo lưu quang này tuy rằng lợi hại, thế nhưng cũng không có cách nào tạo thành ảnh hưởng với hắn.
Sưu.
Trảo ấn của Lục Thiếu Du mạnh mẽ nắm lấy đạo lưu quang màu xnah kia. Lúc này hắn mới nhìn rõ, đạo lưu quang màu xanh này chính là một cái dây mây lơn bằng nắm tay trẻ con. Dây mây này vô cùng quỷ dị, toàn thân óng ánh, long lanh, thế nhưng lại mang theo điện mang màu xanh. Gợn sóng chung quanh nó đều trực tiếp vặn vẹo.
Phanh.
Trảo ấn trong tay Lục Thiếu Du dùng sức kéo một cái, trực tiếp rút dây mây này ra. Lúc này mới phát hiện ra dây mây này tới từ lòng đất.