Nhất thời đám người Nhật Sát các cũng nhìn vào trên người Lục Thiếu Du. Đối với thanh niên mặc áo xanh này đám người Nhật Sát các đương nhiên không thể quên được.
- Hai vị, không ngờ lại gặp hai vị ở đây. Không bằng chúng ta đi chung được không? Nguy hiểm cũng giảm bớt một chút.
Lục Thiếu Du đang định đi đường vòng. Đã mang lên mặt nạ như vậy Lục Thiếu Du cũng không muốn làm lộ thân phận. Thế nhưng Lạc Kiến Hồng đã nhìn qua Lục Thiếu Du, sắc mặt biến hóa, có ý kết giao.
- Các ngươi nên cẩn thận một chút.
Lục Thiếu Du đang muốn đáp lời, đột nhiên nhìn thấy một đạo lưu quang màu xanh từ trên cây đại thụ gần đó b*n r*. Mục tiêu chính là người của Nhật Sát các.
- Cẩn thận.
Một tiếng quát nhẹ vang lên, trong tay Thiên Kiếm Tôn giả đột nhiên có một thanh trường kiếm xuất hiện, đánh thẳng về phía đạo lưu quang màu xanh kia. Kiếm quang xé rách không gian, quanh thân lập tức bố trí hộ thân cương khí bằng chân khí, đem bản thân bao phủ vào bên trong.
Sưu....
Đạo lưu quang màu xanh này bỗng nhiên uốn khúc trên không trug, không ngờ lại giống như vật còn sống, trực tiếp tránh thoát một kiếm của Thiên Kiếm Tôn giả.
Sưu...
Dưới đạo lưu quang màu xanh này dường như có một cỗ khí tức chuyên môn khống chế linh hồn khiến cho Thiên Kiếm Tôn giả bị đình trệ. Đạo lưu quang màu xanh này trực tiếp rơi vào trên hộ thân cương khí của Thiên Kiếm Tôn giả.
Phanh.
Hộ thân cương khí này không ngờ lại không thể ngăn cản đạo lưu quang màu xanh, lập tức rạn nứt. Lưu quang màu xanh này trực tiếp phá nát cương tráo của Thiên Kiếm Tôn giả, trực tiếp bắn về phía Thiên Kiếm Tôn giả.
Sưu Sưu.
Mà ngay thời điểm này trước người Thiên Kiếm Tôn giả đột nhiên có một đạo lưu quang bắn tới, trực tiếp đánh gãy đạo lưu quang màu xanh kia. Lưu quang màu xanh bị chém đứt, đoạn còn lại lập tức trở về trong mặt đất rồi biến mất không thấy.