Lục Thiếu Du nghe nàng nói, Tử Yên nói tới chuyện này sợ rằng là nói tới chuyện hắn ra tay với Hóa Vũ tông, hắn nhíu mày, nói:
- Người không phạm ta, ta không phạm người. Người phạm ta, ta sẽ diệt. Cho dù xa cũng giết, cho dù nhiều cũng giết.
- Chẳng lẽ ngươi không biết hậu quả sao?
Tử Yên nói.
Lục Thiếu Du nhìn qua không gian phía trước, lại quay đầu nhìn Tử Yên rồi nói
- Tử Yên cô nương thân là Thánh Nữ Thiên Địa các, sợ rằng có một chút chuyện cũng biết rõ. Người không phạm ta, ta sẽ không phạm lại người.
Tử Yên nhìn Lục Thiếu Du, không nói thêm gì, nở nụ cười dịu dàng, mắt nhìn phía trước nói:
- Lục chưởng môn, hiện tại chúng ta đi tìm Thanh lôi Huyền Đằng kia sao?
- Thanh Lôi Huyền Đằng kia ta còn chưa từng gặp qua cho nên cũng không biết nó ở nơi nào.
Tâm thần Lục Thiếu Du tràn ra dò xét chung quanh, hắn cũng không biết Thanh Lôi Huyền Đằng này ở chỗ nào.
- Không cần tìm, sợ rằng Thanh Lôi Huyền Đằng này sẽ tự tìm tới chúng ta.
Tử Yên nói:
- Nếu như người của Lan Lăng sơn trang nói không sai thì Thanh Lôi Huyền Đằng kia đã có linh trí, không chờ chúng ta đi tìm nó. Một khi chúng ta tới địa bàn của nó nó sẽ tìm tới chúng ta.
- Ta cũng muốn nhìn xem Thanh Lôi Huyền Đằng có linh trí rốt cuộc sẽ có bộ dáng như thế nào.
Lục Thiếu Du có chút hiếu kỳ mỉm cười nói.
- Tốt nhất ngươi không nên xem thường Thanh Lôi Huyền Đằng kia, nếu ta suy đoán không sai. Người của Lan Lăng sơn trang căn bản không gặp phải đối thủ của Thanh Lôi Huyền Đằng. Nếu không bằng vào một chút thực lực của Lan Lăng sơn trang trong này, sợ rằng ngay cả một người cũng không thể rời đi được.
Tử Yên nói, đôi mắt xinh đẹp nhìn qua Lục Thiếu Du, dừng lại một chút rồi tiếp tục nói:
- Theo ta được biết, sau khi Thanh Lôi Huyền Đằng có linh trí, không chỉ có thực lực kh*ng b* mà còn vô cùng khó đối phó.