Mà ngay trong nháy mắt khi đại hán này muốn hái linh thảo kia, trong lúc đang kích động thì không gian trước mắt hắn đột nhiên xuất hiện một cỗ hấp lực.
Sưu..
Gợn sóng trong không gian lóe lên, bảo vật tới tay rồi thế nhưng lại biến mất dưới mí mắt đại hán.
- Hỗn trướng, kẻ nào dám động tới vật của bản tôn.
Như phản xạ có điều kiện, vật tới tay rồi còn bị đoạt khiến cho đại hán kia giận dữ, bỗng nhiên ngẩng đầu lên. Chỉ thấy lúc này trên không trung có một nam tử mặc áo dài màu xanh đang lơ lửng đứng trên không trung.
Lục Thiếu Du lăng không mà đứng, trong tay cầm một khỏa linh quả, mười tám linh tâm thảo đều không phải vật bình thường, luận giá trị tuyệt đối không dưới Âm Dương Nguyên Quả bị lão giả kia đoạt đi lúc trước.
- Cút đi cho ta, ta tha cho cái mạng nhỏ của người. Thập bát linh tâm thảo không phải là của ngươi.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nhìn đại hán thô lỗ kia. Linh Tôn tam trọng, thực lực cũng không yếu. Chỉ là hắn cũng không cần phải bận tâm, đạt được Thập bát linh tâm thảo rồi cũng không cần phải lấy mạng đối phương.
Mắt nhìn Lục Thiếu Du trên không trung, trong lúc vô hình có một cỗ khí thế khiến cho đại hán thô lỗ từ trong tức giận hồi phục tinh thần lại.
Đại hán thô lỗ cảm nhận được khí tức trên người thanh niên này, khí tức khiến cho hắn có cảm giác nguy hiểm, cũng khiến cho hắn không có cách nào nhìn thấu. Đối phương có thể từ trong tay hắn cướp đi Thập bát linh tâm thảo đã chứng minh thực lực còn ở phía trên hắn. Bảo vật như Thập bát linh tâm thảo so với tính mạng hắn vẫn kém một chút.
Khẽ cắn môi, trước mặt thực lực tuyệt đối, đại hán thô lỗ này tuy rằng có không cam lòng, thế nhưng thân là tán tu có thể tu luyện tới mức này cũng là người thông minh, cực kỳ thức thời. Sau khi hung hăng nhìn về phía Lục Thiếu Du, lại tham lam nhìn Thập bát linh tâm thảo trong tay Lục Thiếu Du rồi mới định rời đi.