- Chúng ta rời khỏi đây trước rồi nói sau.
Lục Thiếu Du nhíu mày, nơi này quá quỷ dị, không có bảo vật gì lại còn gặp thân hình Đế giả kia. Thân hình Đế giả kia tuyệt đối là bảo vật quan trọng, chỉ là bên trong thân hình Đế giả này rõ ràng còn có một đạo tàn hồn ở bên trong, cũng không còn đơn giản là bảo vật nữa mà là thứ vô cùng nguy hiểm, sợ rằng ai gặp phải nó sẽ không may.
- Được.
Tử Yên gật đầu nói:
- Chúng ta rời trước rồi nói sau, thương thế của ngươi quá nặng, trước tiên nên tìm nơi điều tức một lát.
Thân ảnh hai người lập tức hóa thành lưu quang rời khỏi đại lục lơ lửng. Sau mấy cái lách mình đã biến mất tại chỗ.
Trong sơn mạch bao la xanh biếc, khắp nơi đều là một mảnh xanh ngắt có một đạo thân ảnh xinh đẹp đang đứng đó, trên dung nhan tuyệt mỹ hiện lên vẻ lo lắng, bất an. Linh lực toàn thân chấn động mang theo khói độc nhàn nhạt. Thân ảnh xinh đẹp lóe lên, thân ảnh hóa thành lưu quang biến mất tại chỗ.
Một lát sau, trên một khối lục địa không nhỏ lơ lửng có một huyệt động tự nhiên, sau khi Tử Yên bố trí ảo trận, Lục Thiếu Du lần nữa bố trí một đạo cấm chế, thương thế trên người hai người đều không nhẹ.
Thương thế trên người mình bản thân Lục Thiếu Du rõ ràng nhất. Thực lực của một đạo tàn hồn trên thân hình Đế giả kia không phải là thứ mà hắn có thể chống lại. May mà hắn có lực phòng ngự cường hãn, thế nhưng thương thế cũng vô cùng nghiêm trọng.
- Lục chưởng môn, cố gắng nắm chặt thời gian điều tức khôi phục thương thế đi. Ở đây ngươi đối đầu với không ít người, nếu như người khác biết ngươi bị thương sợ rằng sẽ gặp không ít phiền phức.
Tử Yên nhìn thấy Lục Thiếu Du ngơ ngác suy nghĩ, nàng mỉm cười, môi son khẽ mở nói.
- Tử Yên cô nương, thời gian của chúng ta có hạn, tốt hơn là theo ta tới đây đi.