Tử Yên quay đầu nói với Lục Thiếu Du, thế nhưng không ngờ lại dán mặt vào vai Lục Thiếu Du. Bốn mắt nhìn nhau, gần trong gang tấc, chóp mũi cơ hồ đụng vào nhau.
Khoảng cách như vậy khiến cho hai người sững sờ, đều cảm nhận được khí tức của đối phương. Thân hình hai người lập tức lùi về phía sau một bước.
Lúc này Lục Thiếu Du mới quay đầu lại nhìn, cánh cửa mà hai người vừa mới tiến vào đã biến mất không thấy.
- Lại là ảo trận?
Lúc này Lục Thiếu Du mới ý thức ra một lần nữa hắn đã bị nhốt trong ảo trận, không ngờ hắn lại không cảm giác ra mọt chút nào, đủ để thấy được ảo trận này lợi hại ra sao, ánh mắt hắn tràn ngập sự ngưng trọng, hỏi:
- Tử Yên cô nương, nàng có biện pháp phá ảo trận này không vậy?
- Trận pháp trong Tử Vong Thâm Uyên này đều là trận pháp thượng cổ, lưu truyền ra bên ngoài cực ít, ta chỉ hiểu được da lông. Ảo trận này cực kỳ cao minh, sợ rằng ta cũng bất lực.
Trong đôi mắt xinh đẹp của Tử Yên tràn ngập vẻ ngưng trọng, ảo trận này cực kỳ cao minh, nàng tự nhận mình không có biện pháp. Trận pháp thượng cổ không phải là thứ mà nàng chắc chắc có thể phá vỡ.
Lục Thiếu Du nghe vậy càng thêm ngưng trọng. Nếu bị nhốt ở chỗ này thì không ổn, không có cách nào đi ra bên ngoài.
- Cũng không thể bị nhốt đến chết ở trong này, chúng ta tìm kiếm chung quanh xem.
Lục Thiếu Du trầm giọng nói, đã bị nhốt ở bên trong vậy thì hiện tại cũng chỉ có thể tìm kiếm biện pháp đi ra mà thôi.
- Được.
Tử Yên gật đầu nói, hiện tại bọn họ cũng chỉ có thể nghĩ biện pháp đi ra ngoài.
Hai người cẩn thận tìm kiếm cả quảng trường mấy thời thần, thế nhưng cũng không tìm được biện pháp gì. Vô luận như thế nào cũng không có cách nào rời khỏi quảng trường này.
Trong mắt hai người hiện lên sự thất vọng, tất cả mọi biện pháp đều được nghĩ tới, thế nhưng đều không có hiệu quả.