- Thiếu chủ, chẳng lẽ cứ như vậy buông tha Phi Linh môn sao? Không ít cường giả chúng ta đều chết trong tay Phi Linh môn. Bút sổ sách này ở trong Tử Vong Thâm Uyên này chúng ta cũng nên báo một chút.
Trong mắt một lão giả mặc trường bào màu trắng b*n r* hàn ý cực lớn.
- Hiện tại không nên trêu vào Phi Linh môn. Hiện tại cả Đế Đạo minh đều ở trong Tử Vong Thâm Uyên này, chúng ta trước tiên cứ tha cho bọn chúng. Nếu như có cơ hội động thủ lần nữa cũng không muộn. Trước tiên cứ tìm tòi một chút bên này.
Ánh mắt Lăng Thanh Tuyệt run lên, thân hình nhảy lên không trung, đám người phía sau lập tức đi theo.
Lăng Thanh Tuyền không nói gì, đôi mắt xinh đẹp biến ảo, thân ảnh nhoáng lên, lập tức đuổi theo mọi người.
Thương thế của Tử Yên lúc này quá nặng, sau khi điều tức, ăn vào không ít đan dược chữa thương thì mới có chút hiệu quả. Sắc mặt trắng bệch mới khôi phục một tia hồng nhuận. Chỉ là dưới thương thế như vậy nàng muốn khôi phục sợ rằng không phải là điều trong thời gian ngắn có thể làm được.
Hai mươi thời thần sau, Tử Yên mới thở ra một ngụm trọc khí, thu thủ ấn lại. Thở một ngụm trọc khí ra, sắc mặt nàng tuy rằng hồng nhuận hơn trước đó thế nhưng vẫn tái nhợt.
Hai mắt Tử Yên mở ra, đôi mắt xinh đẹp nhìn vào thân ảnh màu xanh, ánh mắt khẽ biến đổi, nhìn tới nhập thần.
- Tử Yên cô nương, sao rồi?
Lục Thiếu Du dừng điều tức, ánh mắt nhìn vào trên người Tử Yên. Từ khí sắc của nàng hắn có thể nhận ra thương thế của nàng như vậy coi như là không có trở ngại, sợ rằng muốn khôi phục cũng cần một đoạn thời gian không ngắn.
- Không có việc gì, có thể đi lại được rồi.
Tử Yên nói, lúc này đang trong Tử Vong Thâm Uyên nàng không có nhiều thời gian chữa thương. Nhìn Lục Thiếu Du, nàng thầm nghĩ, tất cả mọi người đều đang gấp rút tìm kỳ ngộ, thế nhưng nam tử trước mắt nàng lúc này lại có thể hộ pháp cho nàng lâu như vậy, trong lòng nàng không khỏi có cảm giác khác thường. Ánh mắt nhìn về phía Lục Thiếu Du, nói: