Quan trọng nhất là Lục Thiếu Du tự biết các đại sơn môn đều đang giấu diếm, không chịu bày ra thực lực thế lực của sơn môn. Lục Thiếu Du kinh doanh chút ngoại lực tuyệt đối không thể bộc lộ.
Nhắc tới Tiểu Long làm Lục Tâm Đồng thấy hơi nhớ:
- Ca ca, không biết Tiểu Long ra sao rồi?
Lục Thiếu Du cười cười. Từ đó đến bây giờ Tiểu Long chưa từng rời xa hắn, thời gian sống chung khá lâu, không biết hiện tại Tiểu Long ra sao, có lẽ đại hội tứ tộc đã qua.
- Hình như là ở đây.
Lục Thiếu Du đáp xuống một hiệp cốc. Hiệp cốc xanh biếc, cửa vào bụi cỏ che đậy, như là không có người đặt chân qua nơi đây.
- Ca ca, chỗ này là đâu?
Thân hình thướt tha đáp xuống, Lục Tâm Đồng nhìn hiệp cốc.
Lục Thiếu Du nhíu mày nói:
- Ta cũng không biết, nhưng chắc chỗ này hơi đặc biệt.
Lúc nãy đánh nhau với người Vạn Thú tông, Lục Thiếu Du cảm giác được khí tức khác lạ chấn động nên mới vội vàng tới đây. Lục Thiếu Du lần mò theo khí tức chấn động tìm đến đây.
Dương Quá cẩn thận quan sát nhưng không phát hiện chỗ đặc biệt gì:
- Sao ta không cảm giác được?
Lục Thiếu Du nói:
- Đại ca hãy xem trong hiệp cốc có chỗ nào khác với nơi khác?
Dương Quá nghe gợi ý thì nhìn bốn phía, dò xét một lát sau bỗng thay đổi sắc mặt.
Dương Quá nói:
- Nhị đệ, hiệp cốc này xanh hơn nơi khác.
Lục Thiếu Du nói:
- Hiệp cốc này xanh hơn nơi khác, tục ngữ nói một cành siêu quần xuất chúng, gió sẽ bẻ gãy cây cao. Nhưng hiệp cốc này vẫn bình yên như thế, năng lượng thiên địa bên này càng đậm đặc. Ta cho rằng hiệp cốc có gì đó khác biệt.
Lục Thiếu Du đăm chiêu nhìn hiệp cốc, nói:
- Đại ca, Tâm Đồng, chúng ta vào thử.
Dương Quá, Lục Tâm Đồng gật gù:
- Ừm!
Ba người lắc mình, quanh thân nổi lên một vầng sáng chen vào lối vào hiệp cốc bị lùm cây chặn lại.