Trong không gian mây trắng lượn lờ, khắp nơi đầy lục địa trôi lơ ửng, tổng hùng hậu mà thương mang, bao la rộng lớn.
Những lục địa nổi như bay theo gió, từ đằng xa trôi nổi đến, đang dọc theo một loại quỹ tích trôi nổi di động tới. Loại quỹ tích này không có dấu vết rõ ràng để lần theo, nó có chút mất trật tự. Nhưng cũng có hướng đi đại khái, trôi nổi dọc theo một hướng, tốc độ không nhanh không chậm.
- Cái này là Tử Vong Thâm Uyên sao?
Hiện tại Lục Thiếu Du đã kinh ngạc ngây người. Trong không gian bao la bát ngát không có đất đai, khắp nơi đều là hư không. Lục địa lớn nhỏ rậm rạp trôi nổi, mây mù che kín, giống y như tiên cảnh. Trong đó có thêm uy áp không chỗ nào không có khiến người ta không dám khinh thường.
Vù vù vù!
Mọi người sợ hãi thán phục, đã có nhiều người nhảy lên những nền đất bằng trên lục địa. Bọn họ đáp xuống nhưng lục địa không chìm, mấy người đứng trên lục địa to chỉ mấy thước vậy mà chẳng hề dao động lắc lư.
Vù vù vù!
Mọi người tặc lưỡi ca thán, nhiều người lấy lại tinh thần. Cả đám quan sát bốn phía, lần lượt từng người lao đi xa.
Mọi người tự rời đi, thấy rõ những tán tu và người thế lực nhỏ đều đi ngược hướng với đại môn đại phái, không thích ở chung với đại môn đại phái. Vì nếu gặp báu vật, đi chung những đại môn đại phái tới khi giành báu vật chắc chắn không đánh lại người ta.
Dương Quá nhìn chăm chú Tử Vong Thâm Uyên, cực kỳ rung động:
- Nhị đệ, đây là Tử Vong Thâm Uyên sao? Đúng là cực kỳ thần dị!
Không gian mênh mông lục địa trôi nổi llại lấp đầy tầm mắt người.
Lục Thiếu Du nói:
- Đại ca, Tâm Đồng, trong này không thể so sánh với bình thường được, cẩn thận là hơn.
Trong không gian này Lục Thiếu Du mơ hồ phát hiện khí tức nguy hiểm khắp nơi, lại như có như không, khiến tim hắn đập nhanh.