Trong sơn mạch to lớn tràn đầy tiếng bàn tán, tiếng nói chuyện, âm thanh lộn xộn. Chủ đề người ta bàn nhiều nhất là Hỏa Thổ Tôn Giả và Lục Thiếu Du mới gần đây.
Nhiều người khi nhắc ba chữ Lục Thiếu Du liền biến sắc mặt, có đánh chết bọn họ cũng không dám trêu vào.
Càng nhiều nữa người đang chờ đợi, chờ Tử Vong Thâm Uyên mở ra. Mục đích của mọi người đó là vì Tử Vong Thâm Uyên, nếu tìm được cơ duyên trong đó là ước mơ của mọi người được thỏa mãn. Khá niều cường giả ẩn thế giờ đi ra, cũng vì gặp bình cảnh, không có có cơ duyên nên muốn pha tan bình cảnh đó đi, nhưng dễ làm sao?
Mọi người chờ đợi, thời gian lặng yên trôi qua, màn đêm bao phủ đất đai, ánh trăng chiếu rọi. Trăng chiếu trên sương trắng nhân vật, sương trắng mênh mông vô bờ mơ hồ lộ ra một tầng sáng quái dị, kỳ lạ không tả được.
Ánh sáng quái dị kia thấp thoáng chiếu xuống. Rất nhiều cặp mắt ngạc nhiên nhìn, ánh sáng chiếu uống kèm theo khí tức làm lòng người run sợ.
Trên một ngọn núi, đa số cường giả Thiên Địa Minh tụ tập cùng nhau, sắc mặt khó xem. Chuyện Hỏa Thổ Tôn Giả để lại cái gai trong lòng mọi người.
Vô Ảnh Kiếm Tôn mắt lóe tia sáng nhìn lướt qua đám cường giả các đại sơn môn:
- Các vị, phỏng chừng ngày mai Tử Vong Thâm Uyên sẽ mở ra, khi đó mọi người cần hợp sức với nhau.
Lộc Linh Tôn Giả đề nghị:
- Đây là tự nhiên, quyết định vậy đi. Nếu gặp báu vật trong Tử Vong Thâm Uyên thì người gặp có phần, mọi người thấy được không?
Mọi người gật đầu nói:
- Không thành vấn đề!
Không ai phản đối, Đế Đạo Minh gắn kết với nhau, nếu bọn họ không hợp sức lại thì hậu quả không tưởng nổi.
Yết Sát Tôn Giả ánh mắt lạnh nhạt nói:
- Lục Thiếu Du này quá ngông cuồngchẳng lẽ chúng ta thật sự không làm gì được tiểu tử này sao?