Lữ Chính Cường nhúc nhích chân mày, lúc này chú ý thấy Dương Tề Thiên nằm trong tay Lục Thiếu Du.
Lữ Chính Cường kinh ngạc hỏi:
- Tại sao Dương Tề Thiên nằm trong tay tiểu tử này?
Lục Thiếu Du nhìn sơn mạch xung quanh đông đúc người, đám người Đế Đạo Minh đập vào mắt hắn.
Lục Thiếu Du nhìn không trung, xách Dương Tề Thiên trong tay:
- Người đảo Khôn Dương lăn ra chịu chết cho ta! Không thì đảo chủ Dương Tề Thiên của các ngươi chết chắc!
Sóng âm gầm rống quanh quẩn trong không trung. Ánh mắt mọi người nhìn chằm chằm không trung. Từng ánh sáng chú ý thấy Dương Tề Thiên trong tay Lục Thiếu Du.
- Thật sự là Dương Tề Thiên.
- Đảo chủ Dương Tề Thiên của đảo Khôn Dương tại sao nằm trong tay Lục Thiếu Du?
- Tình huống của Dương Tề Thiên khá tệ.
Trong sơn mạch, trên các ngọn núi vang tiếng xì xầm. Trong một ngọn núi, rất nhiều cường giả nhìn lên trời, đều biến sắc mặt.
Trong đám đông, Hỏa Thổ Tôn Giả biểu tình cực kỳ khó xem.
Vân Tiếu Thiên nghi hoặc nhìn lên trời:
- Tiểu tử này làm gì vậy? Muốn gì đây?
Lục Thiếu Du liếc bốn phía rồi lại nhìn Dương Tề Thiên trong tay mình, nhướng mí mắt nói:
- Hỏa Thổ Tôn Giả, ta biết ngươi trốn đến nơi này, lăn ra đây cho ta! Nếu ngươi vẫn không ra thì đảo chủ đảo Khôn Dương của ngươi sẽ chết rất thảm!
Dứt lời, mắt Lục Thiếu Du lạnh băng nhảy lên không trung, tay túm Dương Tề Thiên. Một tay Lục Thiếu Du kéo cánh tay phải của Dương Tề Thiên xuống, cảcánh tay phải đứt lìa khỏi bả vai Dương Vũ Tôn Giả.
Đau nhức làm Dương Tề Thiên hét thảm:
- A!
Máu đổ trong không trung khiến nhiều ánh mắt thay đổi.
Một bóng người không kiềm được vọt lên cao.
- Lục Thiếu Du, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?
Hỏa Thổ Tôn Giả sắc mặt khó xem, mắt lạnh băng, trên người còn vết thương khá nặng. Đó là Hử trưởng lão của đảo Khôn Dương đã chạy khỏi bàn tay Lục Thiếu Du, trên đại lục có danh hiệu là Hỏa Thổ Tôn Giả.