Thanh Oản Tôn Giả âm thầm quét mắt từng người:
- Tử Vong Thâm Uyên này chắc cũng sắp mở ra.
Mắt đẹp ngừng lại mấy giây trong trận thế Phi Linh môn rồi giương mắt nhìn chằm chằm vực sâu khói trắng bao la.
Thiên Dương Tôn Giả Vân Phi Hồng lên tiếng:
- Chắc vậy rồi.
Thanh Oản Tôn Giả liếc Vân Phi Hồng, cười khẽ:
- Thiên Dương Tôn Giả ở bên trong Vân Dương tông có kinh nghiệm, khi đó nhớ giúp đỡ các đại sơn môn chúng ta một chút.
Thiên Dương Tôn Giả Vân Phi Hồng rất hưởng thụ nụ cười này.
Thiên Dương Tôn Giả Vân Phi Hồng bảo đảm:
- Đó là đương nhiên. Hiện tại chúng ta cũng không phải một phần tử Đế Đạo Minh, chỉ vì trong Tử Vong Thâm Uyên tất cả đất đai lưu động không dấu vết tìm kiếm, rất rắc rối.
Mắt Thanh Oản Tôn Giả sáng quắc liếc hướng không gian mé bên, biểu tình trầm trọng nói:
- Hình như nhiều người quen đều đến.
Phiên Hải vương Lạc Kiến Hồng nhìn chằm chằm trong trận thế Phi Linh môn không thấy bóng dáng Lục Thiếu Du đâu, thầm lấy làm lạ.
- Đông cung phụng, minh chủ của Đế Đạo Minh chúng ta, Lục Thiếu Du lão đệ đâu? Sao hắn còn chưa tới?
Phiên Hải vương Lạc Kiến Hồng hỏi làm nhiều cường giả trong các đại thế lực cùng nhìn vào trận thế Phi Linh môn. Ai nấy đều là cường giả hiện tại của Phi Linh môn, làm các đại thế lực thầm uất nghẹn. Huyết Mị, Bàn Hủy, Lam Linh, Xích Viêm, Băng Mộc Tôn Giả, Hưng Thịnh Tôn Giả, Phong Linh Tôn Giả toát ra khí thế vô hình khó thoát khỏi một số cường giả đỉnh cao quan sát.
Trận thế cường giả như vậy tuy hiện tại Phi Linh môn tùy tay có thể đưa ra nhưng tốc độ trưởng thành quá nhanh và kinh người, làm người ta kinh thán.
Đông Vô Mệnh đáp:
- Chưởng môn bận công việc, không biết khi nào mới trở về.
Lục Thiếu Du ở trong Độc Cô gia tộc, Đông Vô Mệnh không biết chính xác khi nào hắn sẽ trở về. Cho nên Đông Vô Mệnh đành làm liều dẫn theo đa phần thế lực Phi Linh môn đi Tử Vong Thâm Uyên.