Đông Vô Mệnh tùy thân mang theo trăm khôi lỗi thì không thấy.
Trận thế cường giả như vậy vừa đáp xuống núi liền yêu khí ngút trời hấp dẫn nhiều ánh mắt. Cường giả Phi Linh môn thì mắt nhìn chằm chằm vực sâu cực kỳ bao la phía trước.
Thiên Tôn Tạ Thiên tinh thần quan sát, ánh mắt hơi thay đổi:
- Nhiều cường giả đến thật.
Địa Tôn Tạ Địa vung áo đỏ, che giấu khí tức nhưng khí thế vô hình trung rất đáng gờm:
- Khá đông người, có nhiều khí tức cường giả, chắc nhiều lão quai ẩn cư đều đi ra.
Ầm ầm ầm!
Trong vực sâu bao la lại phát ra dao động ầm ầm. Ánh mắt vô số người chuyển hướng vực sâu. Không gian nơi đó bắt đầu nổi lên từng đợt dao động như có cái gì sắp phun trào, ngọn núi xung quanh hơi rung rinh.
Nhưng loại dao động động này chỉ giây lát liền biến mất, trong thời gian gần đây tần Suất dao động tương tự tăng nhiều, mỗi lần dao động là tiếng động càng lớn hơn.
Động tĩnh trong vực sâu khiến vô số người trên các ngọn núi phía xa mắt đỏ ngầu, tiếng hít thở nặng nề nhiều. Đám người này đến chỉ vì báu vật.
Cường giả Phi Linh môn đáp xuống đất, trên một ngọn núi bên cạnh vang tiếng hét sang sảng:
- Tạ Thiên Tạ Địa, không ngờ các ngươi thật sự ở trong Phi Linh môn. Ta đến hơi chậmrồi.
Mấy chục bóng người bay qua.
Mấy chục người, dẫn đầu là người mặ áo xám đáp xuống gầnchỗđámngười Thiên Tôn Tạ Thiên, Địa Tôn Tạ Địa. Trường bào màu xám vung lên, người đó khoanh tay đứng liếc qua Thiên Tôn Tạ Thiên, Địa Tôn Tạ Địa. Đôi mắt người đó sâu thẳm như lỗ đen, khoảng bảy mươi tuổi, tóc đen như mực, trên người luôn nổi gió nhẹ khiến người nhìn tựa như tắm gió xuân.
Thiên Tôn Tạ Thiên nhìn người đến, đánh giá từ đầu đến chân rồi mỉm cười vỗ vai người đó:
- Lão già, thì ra ngươi cũng đột phá Vũ Tôn bát trọng.
Lão nhân áo xám mỉm cười nói: