Lục Tâm Đồng tức giận mặt vặn vẹo, nhưng vì ca ca truyền âm dặn dò nên nàng không trực tiếp giết nữ nhân mặc nóng bỏng này.
Không lâu sau, với tốc độ của mọi người trước mắt đã xuất hiện một dãy sơn mạch xanh biếc, hoàn cảnh không tệ, dựa núi gần nước. Nhiều kiến trúc thấp thoáng trong núi.
Vù vù vù!
Ngoài sơn mạch có mấy bóng người lao ra, vài nữ nhân thanh xuân xuất hiện, khuôn mặt thanh tú, ăn mặc hở hang, c*p ng*c nghẹt thở.
Các nàng quát:
- Ai đến đó?
Nữ nhân mặc nóng bỏng khẽ quát với mấy nữ nhân mặc nóng bỏng:
- Lùi xuống!
Các nữ nhân thanh xuân hành lễ:
- Đệ tử tham kiến sư thúc.
Các nàng cứ liếc sang Lục Thiếu Du, Dương Quá, Lục Tâm Đồng.
Lục Thiếu Du quét mắt mấy nữ nhân thanh xuân, toàn là đẳng cấp Vũ Phách, Linh Phách, có một Linh Sư. Tuổi trẻ trung, mắt thì đa tình, nhìn liền biết toàn tu luyện mị công.
Nữ nhân mặc nóng bỏng nhìn Lục Thiếu Du:
- Lục chưởng môn, mời vào.
Nữ nhân mặc nóng bỏng thấy Lục Thiếu Du liếc nhìn các nữ nhân thanh xuân, hỏi:
- Chẳng lẽ Lục chưởng môn thích ngây ngô? Nếu nhìn trúng mấy người này thì Lục chưởng môn cứ thử trước, có mấy người công phu khá giỏi, đặc biệt là lưỡi công, bảo đảm cho Lục chưởng môn vừa lòng.
Nữ nhân mặc nóng bỏng nói xong đầy d*c v*ng nhìn Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du lạnh nhạt nói:
- Đi đi.
Lục Thiếu Du chậm rãi tiến lên trước.
Nữ nhân mặc nóng bỏng khẽ nói:
- Lục chưởng môn cũng không nhìn trúng sao?
Nữ nhân mặc nóng bỏng mắt lóe tia sáng chậm rãi đuổi theo.
Trong một đình viện yên tĩnh, cách thật xa đã có mùi d*m m*. Trong một gian phòng, một lão nhân năm mươi tuổi ôm eo mịn màng của nữ nhân khoảng ba mươi tuổi đè xuống bàn.
Lão nhân gấp gáp dán miệng vào môi nữ nhân, muốn nhấm nháp lưỡi của nàng.