Dương Quá, Thiên Sí Tuyết Sư xuất hiện bên cạnh Lục Tâm Đồng.
- Mùi thật khó ngửi.
Tay Dương Quá luôn xách Dương Tề Thiên đôi mắt tro tàn.
Đám đệ tử Phi Linh môn hành lễ:
- Tham kiến chưởng môn, tham kiến đại tiểu thư.
Nhìn mấy người xuất hiện, vừa rồi bọn họ còn tuyệt vọng giờ đã biến thành vui sướng, kích động. Chưởng môn đến thì bọn họ còn gì để sợ nữa.
Đoan Mộc Hồng Chí cung hưng phấn, kinh ngạc kêu lên:
- Thiếu Du đại... Chưởng môn!
Đoan Mộc Hồng Chí không ngờ chưởng môn đột nhiên xuất hiện trong Bình nguyên Man Hoang cách xa Phi Linh môn.
Lục Tâm Đồng, Dương Quá, Thiên Sí Tuyết Sư đáp xuống đất. Bảo Nhi đã thu nhỏ thân hình nằm trên vai Lục Tâm Đồng.
- Sao các ngươi đến Bình nguyên Man Hoang?
Niếp Phong cung kính hành lễ hướng Dương Quá:
- Tham kiến sư thúc, sư bá. Chúng ta tôi luyện ở đây, không ngờ gặp đệ tử Cực Lạc cung, bị bọn họ truy sát mấy ngày. Chúng ta có mấy sư đệ chết trong tay người Cực Lạc cung.
Ánh mắt Lục Thiếu Du âm trầm:
- Cực Lạc cung!
Trịnh Thánh Kiệt tiến lên giải thích cho Lục Thiếu Du:
- Chưởng môn, Cực Lạc cung là một sơn môn dâm tà, nghe nói là sơn môn có thực lực mạnh nhất trong Bình nguyên Man Hoang. Sau khi chúng thấy mấy sư muội của chúng ta thì luôn đuổi theo không bỏ, vì vậy chúng ta mới trốn ở đây.
Lục Thiếu Du nhướng mày hỏi:
- Mọi người còn lại đều bình an chứ?
Mấy đệ tử chết trong tay Cực Lạc cung không thể bỏ qua như vậy, nhưng phía trước không xa có lẽ là Tử Vong Thâm Uyên, những đệ tử đều có mặt tại đây, khó thể báo thù ngay.
Dương Linh Hạo tiến lên đáp:
- Chưởng môn, đệ tử còn lại không có việc gì lớn, nhưng một số đệ tử người có vết thương.
Lục Thiếu Du kiểm tra vết thương của mọi người, xác định không gặp vấn đề lớn thì yên lòng, hỏi mọi người tại sao đến Bình nguyên Man Hoang. Các đệ tử đi ra khá lâu nên không rõ chuyện Tử Vong Thâm Uyên. Lục Thiếu Du vốn muốn tìm hiểu về Tử Vong Thâm Uyên, không biết Phi Linh môn phái ai đi, đám người Niếp Phong, Đoan Mộc Hồng Chí đều mù tịt.