Nam nhân trung niên áo gấm lắc người đến trên đầu mọi người từ bao giờ, trảo ấn xuyên thấu không gian bay hướng Hoàng Tĩnh Dao:
- Quả nhiên không tệ, nhan sắc thượng đẳng.
Vù vù vù!
Hoàng Tĩnh Dao cười tủm tỉm biến sắc mặt, xem khí thế của đối phương đã là Vũ Suất. Kiếm trong tay Hoàng Tĩnh Dao b*n r* cản lại trảo ấn.
- Cô nương này thực lực không yếu.
Nam nhân áo gấm vừa nói vừa đến bên cạnh Hoàng Tĩnh Dao, tay như xuyên thấu không gian đè xuống bả vai nàng.
Niếp Phong hét to một tiếng:
- Nhị sư tỷ cẩn thận!
Niếp Phong một quyền đẩy lui đối thủ, lao tới che trước mặt Hoàng Tĩnh Dao, không chút do dự dốc hết sức đánh ra một kích. Cú đấm tay phải phối hợp linh khí hoàng giai, cánh tay trải qua Tử Kim Huyền Lôi rèn tạo, cú đấm tung ra chấn vỡ không gian, va chạm với cú đấm của nam nhân áo gấm.
Bùm!
Lực lượng va chạm, Niếp Phong lùi nhanh, đôi chân vạch một vệt dài dưới đất. Cánh tay cường đại lúc này run bần bật, tơ máu chảy ra dọc theo bao tay nhỏ xuống đất. Đối phương đã là Vũ Suất còn Niếp Phong chỉ là Vũ Tướng thất trọng, dốc sức đánh một kích cũng không làm gì được nam nhân trung niên.
Nam nhân trung niên áo gấm trúng cú đấm của Niếp Phong lảo đảo lùi một bước, mắt lóe tia sáng:
- Ủa?
Đối phương là Vũ Tướng thất trọng vậy mà có thể đỡ một đấm của gã, thoạt tổng không bị tổn hại nặng.
- Grao!
Khi Niếp Phong bị đẩy lui thì một luồng sáng vàng bay ra, Bảo Nhi biến thân bản thể khổng lồ lao vào nam nhân trung niên áo gấm. Thân hình Bảo Nhi nhanh chóng trướng to ra, một cái đuôi to quất mạnh vào người nam nhân trung niên áo gấm.
Rầm!
Bị tấn công bất ngờ, nam nhân trung niên áo gấm không né kịp, biến sắc mặt vội vỗ ra một chưởng ấn.
Bùm!
Kình khí càn quét xới tung nền đất dày, đá vụn bay đầy.