Chỉ giây lát khí thế của Khúc trưởng lão đã lên đến cực độ, thân hình trướng to như ẩn như hiện. Xung quanh thân hình Khúc trưởng lão xuất hiện khe nứt không gian làm tim người đập nhanh.
Bùm!
Thân hình Khúc trưởng lão căng phồng nổ tung, linh lực hùng hồn và linh hồn lực phô thiên cái địa ập đến.
- Cẩn thận!
Cùng lúc đó ánh sáng xanh rực rỡ, Lục Thiếu Du chạy đến bên cạnh Lục Tâm Đồng, Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực sau ưng hắn đã giương ra, hai cánh khép bảo vệ Lục Tâm Đồng vào trong.
Bùm bùm bùm!
Khúc trưởng lão tự bạo hồn anh, không gian run rẩy. Trong không gian hiện ra mấy cái lỗ sâu to lớn bên trong phát ra ánh sáng xanh chói mắt, lực lượng ngập trời khuếch tán. Cả không gian nổ tung, từng khe nứt lan tràn trên bầu trời.
Răng rắc!
Kình khí kh*ng b* xé rách Kim Xích Độc Chu trước mặt Khúc trưởng lão thành mảnh nhỏ. Không gian nổ tung trong không trung, khe nứt thực chất hóa lộ ra tia sáng đen sâu thẳm làm tim người đập nhanh.
Kình khí mạnh mẽ thổi quét đập mạnh vào Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực của Lục Thiếu Du.
Huyễn Ảnh Thanh Vũ Dực giương rộng cánh ra đánh tan tác kình khí ngập trời.
Lục Tâm Đồng phun máu đỏ, mặt tái xanh:
- Phụt!
Lúc này Dương Quá cũng chạy lại:
- Tam muội, sao vậy?
Lục Tâm Đồng ngước đầu lên nói:
- Đại ca, muội không sao. Nhưng Kim Xích Độc Chu bị hủy, linh hồn của muội bị ảnh hưởng chút ít nên bị thương nhỏ.
Lục Thiếu Du thở phào nhẹ nhõm:
- Người không bị gì thì tốt rồi, lần sau phải cẩn thận một chút.
Tuy Kim Xích Độc Chu là báu vật, trợ lực lớn cho Lục Tâm Đồng nhưng so với việc nàng không bị thương nặng thì Kim Xích Độc Chu chẳng là gì.
Lục Tâm Đồng quát to:
- Chó già đảo Khôn Dương này liều thật, tự bạo hồn anh!
Mắt đẹp long lên sòng sọc, Kim Xích Độc Chu bị hủy làm Lục Tâm Đồng đau lòng muốn chết.