Chưởng ấn tàn ảnh xé gió bay ra, gần trong gang tấc vỗ mạnh vào người Hử trưởng lão. Năng lượng linh hồn bàng bạc trút vào người Hử trưởng lão.
- Công kích thuộc tính thủy ẩn chứa công kích linh hồn!
- Chẳng lẽ đây là thiên phú của Linh Vũ song tu sao?
Trong khoảnh khắc này Giản trưởng lão, Khúc trưởng lão ở bên cạnh bật thốt kinh thán. Công kích vật chất cộng thêm công kích linh hồn, cả hai hoàn toàn dung hợp lại cực kỳ kh*ng b*. Quan trọng nhất là công kích linh hồn khiến mọi người vô cùng e ngại.
Linh hồn lực trút xuống, Hử trưởng lão hoàn toàn biến sắc mặt, lảo đảo lùi mấy bước. Không biết cuối cùng Hử trưởng lão dùng cách gì mà vừa bị đẩy lùi chân đạp hư không, ở giữa không trung kéo ra một chuỗi tàn ảnh rồi ổn định thân hình. Ánh mắt Hử trưởng lão phục hồi lại bình tĩnh, dường như đã tiêu trừ linh hồn công kích.
Lục Thiếu Du cũng ổn định thân hình, áo xanh bay phần phật, lảo đảo thụt lùi lại, không bị vấn đề gì lớn. Tuy thực lực của lão giả này là Vũ Tôn bát trọng nhưng xét ra thì một năm trước trong Độc Cô gia tộc, Bắc Cung Ngọc và Độc Cô Trường Phàm hợp sức với nhau, so sánh thì Vũ Tôn bát trọng này chỉ có nước né tránh.
Hử trưởng lão lại nhìn Lục Thiếu Du chăm chú, biểu tình cực kỳ khó xem. Hử trưởng lão không ngờ lão biết rõ Lục Thiếu Du có tu vi Vũ Tôn lục trọng nhưng thực lực cường đại đến thế, Linh Vũ song tu vô cùng kỳ dị. Mới rồi trong công kích vật chất ẩn chứa công kích linh hồn khó thể đề phòng, Hử trưởng lão suýt gặp họa.
- Chó già, là tự các ngươi tìm tới cửa. Các ngươi đã muốn chết thì ta sẽ chơi với các ngươi, chỉ sợ các ngươi không chịu nổi!
Lục Thiếu Du dứt lời, sắc mặt âm trầm, sát ý dâng lên trong mắt. Hắn và đảo Khôn Dương đã là không chết không ngừng, hôm nay không cần kiêng dè gì nữa.