Hổ Vũ ngước đầu lên, thân hình Tiểu Long biến mất khỏi mắt hổ, lòng gã nổi lên linh cảm không may.
Chớp mắt mọi người nhìn chăm chú, Lục Thiếu Du xuất hiện trên lưng hổ khổng lồ, phá không bay ra, tốc độ nhanh đến cực hạn. Hai chân Lục Thiếu Du đứng trên lưng hổ Hổ Vũ to lớn.
Hổ Vũ cũng cảm giác được:
- Nguy rồi!
Thân thể cao lớn nhanh chóng lùi nhanh bứt ra, nhưng giây sau Hổ Vũ phát hiện đang ở tầm thấp, trên người thì nặng vạn quân, không thể nhúc nhích được.
Hổ Vũ liên tục gầm rú:
- Grao!
Tiếng gầm rống giãy dạu ồm ồm vang xa. Đột nhiên khí tức yêu nguyên thuộc tính phong hùng hồn bộc phát khuếch tán bốn phía, nhưng mặc cho Hổ Vũ chống cự cỡ nào cũng không thể lay động, lực lượng vô hình giam cầm gã không thoát khỏi Tiểu Long được.
Tiểu Long đặt chân trên lưng hổ, áo vàng vung lên, màu vàng nhạt bao bọc quanh người, đốt không gian hơi biến hình, khí thế khiến lòng người run sợ, ực kỳ bá đạo không gì sánh được.
- Đi xuống cho ta!
Giữa không trung, chân Tiểu Long đạp bản thể Hổ Vũ, hai mắt trầm xuống, khí thế đè ép thiên địa.
Tiểu Long dứt lời, trước bao cặp mắt ngạc nhiên nhìn chăm chú, Tiểu Long một cước đạp mạnh trên lưng hổ Hổ Vũ. Lực lượng mạnh mẽ nặng nề đè xuống thân thể khổng lồ của Hổ Vũ.
Xoẹt!
Bao nhiêu cặp mắt rung động quan sát. Tiểu Long đạp một cước, thân hổ khổng lồ của Hổ Vũ từ trên cao rơi xuống đụng nát không gian nặng nề va chạm vào quảng trường bên dưới.
Bùm bùm bùm!
Từng tiếng nổ điếc tai vang lên làm màng tai người đau rát. Bốn chân hổ của Hổ Vũ cắm phập vào quảng trường thật mạnh, như thể nền quảng trường cứng rắn làm bằng đậu hủ mềm.
Trong khoảnh khắc, đất rung núi chuyển, đá vụn văng tứ tán.
Quảng trường nứt rạn, bốn chân bản thể Hổ Vũ khổng lồ lún một nửa vào quảng trường.