Dù có lực phòng ngự cường đại thì Huyền Kình không chịu nổi phun ngụm máu:
- Phụt!
- Ta thua.
Không cần đại chiến sinh tử, Huyền Kình trở về hình người. Huyền Kình thầm hiểu Hổ Vũ sẽ không thắng nổi.
Hổ Vũ không nghĩ vậy, với đẳng cấp tu vi thực lực của gã chắc chắn chiến thắng đại hội tứ tộc lần này. Hiện tại chỉ còn lại linh thú tạp giao của hoàng tộc Thanh Long, ngoài miệng Hổ Vũ không nói nhưng trong lòng không thèm để Tiểu Long vào mắt.
Trận thứ hai kết thúc, trên sân chỉ còn lại Tiểu Long và Hổ Vũ. Người hoàng tộc Bạch Hổ nở nụ cười, lần này bọn họ thắng chắc. Nhiều năm qua rốt cuộc hoàng tộc Bạch Hổcóđượcmột thanh niên thiên phú cường đại, vị trí thống Suất tứ tộc năm trăm năm sắp rơi vào tay hoàng tộc Bạch Hổ.
Hổ Lỗ đại trưởng lão tuyên bố trận thứ ba bắt đầu. Trên quảng trường, Hổ Vũ nhìn thẳng Tiểu Long.
Tiểu Long vẫn giữ bình tĩnh như cũ, chỉ liếc Hổ Vũ một cái tỏ ra khinh thường. Hoàn toàn không có khí thế giương cung bạt kiếm giữa hai người mà mọi người tưởng tượng sẽ có.
Hổ Y, Thần Hi thì luôn nhìn chằm chằm trong sân.
Hổ Vũ nhìn Tiểu Long, lạnh nhạt nói:
- Ngươi còn chưa đủ trình. Trong hoàng tộc Bạch Hổ ta, ta có thể nhường ngươi ba chiêu.
Hổ Vũ biết thực lực của Tiểu Long không tệ, ít nhất muội muội Hổ Y không làm gì thiếu niên áo vàng này được, nhưng mạnh cách mấy cũng không thể bằng gã.
Nghe Hổ Vũ nói, Tiểu Long liếc gã:
- Nói nhảm nhiều quá.
Tiểu Long dứt lời ánh sáng vàng chợt lóe, khí tức nóng cháy tuôn ra từ thân thể. Giây lát sau mái tóc Tiểu Long vàng cuộn sóng như sắp bốc lửa, nắm đấm như ngọc đánh ra một quyền ẩn, khoảnh khắc đã đến trước mặt Hổ Vũ.
Hổ Vũ không ngờ tốc độ của Tiểu Long đến trình độ này, quyền ấn kình phong nóng rực đột nhiên xuất hiện khiến lòng gã chùng xuống. Hổ Vũ nhanh chóng thụt lùi, khí tức kỳ dị phát ra từ người gã thoáng chốc kéo giãn khoảng cách.