Vân Hồng Lăng mở miệng nói:
- Có lẽ vì mẫu thân của ta là người Độc Cô gia tộc, vừa sinh ra ta đã có linh hồn lực cực mạnh. Vũ giả bình thường không thể vận dụng hồn khí nhưng ta làm được.
- Có lẽ vậy.
Lục Thiếu Du nói:
- Mọi người hãy tu luyện đi.
Mọi người gật đầu, Dương Quá cũng đến một bên khoanh chân ngồi, cẩn thận tu luyện quan sát. Vân Hồng Lăng, Lục Tâm Đồng ngồi một góc tu luyện. Trong không gian không có trọng lực, ngồi xếp bằng tựa như lăng không xoay quanh, cực kỳ huyền ảo.
Lục Thiếu Du chọn một góc ngồi, năng lượng tăng mạnh linh hồn lực rất hiếm thấy, không thể bỏ qua cơ hội này. Mắt Lục Thiếu Du dâng lên tia mừng rỡ, bắt đầu tu luyện.
Lục Thiếu Du vận chuyển Âm Dương Linh Vũ quyết chợt phát hiện tu luyện trong này còn có một năng lượng bàng bạc. Năng lượng hùng hồn đó giúp ích rất lớn cho việc tu luyện linh lực, tuy không có tốc độ siêu khủng như cắn nuốt linh lực nhưng manh hơn tu luyện bình thường rất nhiều.
Lục Thiếu Du thầm mừng, tiếp tục chìm đắm trong tu luyện. Cùng với việc tu luyện, có lẽ vì Lục Thiếu Du và không gian này rất thân hòa nên một lát sau xung quanh hắn có nhiều đốm huỳnh quang li ti quanh quẩn.
Huỳnh quang xuất hiện, năng lượng tụ tập xung quanh nhiều dần lên, dao động linh hồn bàng bạc bắt đầu lan tràn chấn động.
Lúc này, dường như cảm giác dao động linh hồn, tiểu đao màu vàng trong đầu Lục Thiếu Du run khẽ, ánh sáng vàng khuếch tán tràn ra.
Trong trán Lục Thiếu Du phát ra lực hút kéo huỳnh quang tụ tập quanh thân hắn vào giữa trán. Cùng với lực hút, người Lục Thiếu Du run bần bật, cơ mặt căng cứng, đầu óc tê dại.
Lục Thiếu Du cảm giác năng lượng tăng mạnh linh hồn lực tựa như kéo tơ tìm nguồn bị tiểu đao màu vàng trực tiếp hấp thu. Những năng lượng xuyên qua trán Lục Thiếu Du bị tiểu đao màu vàng cưỡng ép hấp thu vào trong não hắn. Năng lượng kỳ lạ kia liên miên bất tận dâng lên.