Đám người đại trưởng lão Độc Cô Phàm Vân thì biểu tình bất đắc dĩ, bọn họ không thể thay đổi được gì. Trong đám đông, sau lưng nhóm cửu trưởng lão, bát trưởng lão, thất trưởng lão, ai nấy biểu tình khó xem, bọn họ đều bị Lục Thiếu Du chà đạp thê sờ thảm.
Đám người Độc Cô Ngạo Vũ đến, trò chuyện một lúc với mọi người rồi bước vào từ đường. Người có thể trực tiếp đi vào từ đường chỉ có mấy trưởng lão, thần tử, thần nữ ít ỏi của các đại gia tộc, toàn bộ trưởng lão Độc Cô gia tộc, mấy thanh niên đoàn Thần Hoàng. Độc Cô Trường Phàm không ở, Độc Cô Trường Linh và Độc Cô Trường Không cùng bốn thanh niên bất phàm khác đều có mặt.
Lục Thiếu Du, Dương Quá, Lục Tâm Đồng, Vân Hồng Lăng, Vân Tiếu Thiên, dương trưởng lão, mấy đại hộ pháp Vân Dương tông may mắn được vào đại điện từ đường.
Trong đại điện diện tích cực kỳ bao la, đằng trước có nhiều bài vị cực kỳ cổ xưa, dường như toàn là bài vị tổ tiên Độc Cô gia tộc.
Nghi thức phong Độc Cô Cảnh Văn làm thần nữ rất rườm rà, Lục Thiếu Du luôn đứng một bên nhìn. Chuyện này vốn không liên quan gì hắn, mắt Lục Thiếu Du nhìn quét đại điện, không thấy Nam thúc tới.
Sau nghi thức rườm rà từng bước một, bước cuối cùng hoàn thành xong đại trưởng lão Độc Cô Phàm Vân điểm trên trán Độc Cô Cảnh Văn.
- Độc Cô Cảnh Văn, từ hôm nay trở đi ngươi chính là thần nữ của Độc Cô gia tộc, có chức trách mở ra thần điện.
Đại trưởng lão Độc Cô Phàm Vân dứt lời, toàn thân Độc Cô Cảnh Văn run rẩy, quanh người toát ra khí tức kỳ dị với tốc độ kinh khủng trở nên hùng dũng. Linh lực phô thiên cái đại tràn ra, chấn động không gian quanh người Độc Cô Cảnh Văn rung lắc.
Độc Cô Cảnh Văn chợt hét lên:
- A!
Tiếng quát biến thành sóng âm từng đợt lan tràn trong đại điện, thanh âm như sấm sét ầm ầm, xuyên kim phá ngọc.