Tất cả cực kỳ hoàn mỹ, hoàn mỹ đến mức Lục Thiếu Du không nhẫn nại được nữa, chỉ muốn nhanh chóng hái đóa tuyết liên này.
Lục Thiếu Du nhẹ nhàng đè lên, phá cửa
Độc Cô Cảnh Văn khẽ rên:
- A!
Nữ nhân xinh đẹp như tiên giáng trần cau chân mày liễu, khẽ cau, hàm răng cắn chặt, Lục Thiếu Du đã xâm nhập vào.
Người Lục Thiếu Du run run thuận thế vươn lên, từng bước xâm nhập, chiếm hữu thân thể cao quý thánh khiết của Độc Cô Cảnh Văn.
kh*** c*m mãnh liệt làm người choáng váng k*ch th*ch, khuôn mặt xinh đẹp của Độc Cô Cảnh Văn hé mở môi son r*n r* th* d*c, xấu hổ mà bất đắc dĩ uyển chuyển than khẽ.
Đó là cảm giác rất đặc biệt, đau đớn rất nhiều rồi lại vui sướng thỏa thích. Độc Cô Cảnh Văn rất là xấu hổ, khuôn mặt đỏ rực. Độc Cô Cảnh Văn xấu hổ bất đắc dĩ nhắm chặt mắt không dám mở ra.
Lục Thiếu Du nhìn nữ nhân xinh đẹp dưới chân nhíu mày liễu, chợt nhận ra mình không thương hương tiếc ngọc chút nào.
Lục Thiếu Du ngừng lại, ân cần hỏi han:
- Đau không?
Độc Cô Cảnh Văn mở mắt đẹp, sóng mắt dịu dàng ước nước, kiều diễm mông lung:
- Đỡ hơn nhiều.
Lục Thiếu Du nói:
- Ta sẽ nhẹ nhàng chút.
Lục Thiếu Du lại nhích người. Chút xấu hổ còn sót lại trong Độc Cô Cảnh Văn cũng say mê theo dao động, môi son non mềm hấp dẫn như vậy tiếng r*n r* quyến rũ. Trên giường có dấu đỏ chói mắt ấm áp tuôn ra từ khi nào, từng giọt từng giọt rơi trên giường tựa các đóa hoa rực rỡ.
Trong phòng, ngọc thể xinh đẹp thon dài mềm mại không xương bất lực vặn vẹo dưới thân Lục Thiếu Du, chân mày cau, d*c v*ng dâng trào, phúc vũ phiên vân, liều chết triền miên, thỏa thích thừa hoan.
Khi lần k*ch th*ch cực kỳ mãnh liệt cuối cùng ngừng lại, tiếng th* d*c dồn dập, đầu óc Độc Cô Cảnh Văn trống rỗng. Sung sướng làm người ta bủn rủn mê say, choáng váng kiệt sức làm Độc Cô Cảnh Văn nghẹt thở.