Bất giác trời đã gần hoàng hôn, tà dương như máu chiếu rọi đài Thần Hoàng bị san bằng, phản chiếu ra ánh sáng màu vàng.
Ngày mai sẽ mở thần điện ra, các đại gia tộc đành đi về trước chuẩn bị. Đại trưởng lão của Thác Bạt gia tộc là Thác Bạt Đỉnh xa xa nhìn đám người Lục Thiếu Du, Lục Tâm Đồng, ánh mắt hằn học.
Chốc lát sau nhóm Lục Thiếu Du quay về định viên nơi Độc Cô Cảnh Văn cư ngụ. Lục Tâm Đồng, Độc Cô Băng Lan, Dương Quá, Tuyết Sư biết điều vội về phòng nghỉ ngơi. Kim Huyền thì chẳng biết đã đi đâu.
Vẫn trong khuê phòng của Độc Cô Cảnh Văn.
Lục Thiếu Du nhìn nữ nhân trước mắt, hỏi:
- Cảnh Văn, đêm đó nàng đi gặp phụ thân của mình có phải đã xảy ra chuyện gì?
Độc Cô Cảnh Văn đáp:
- Không có gì, là chuyện của chúng ta. Phụ thân nói chỉcần huynh đánh bại được cường giả mạnh nhất trong thế hệ trẻ Độc Cô gia tộc liền đồng ý cho hai ta bên nhau. Nay huynh đã làm được.
Lục Thiếu Du mắt lóe tia sáng, dù sao chuyện đã qua, sau này không cần quá lo lắng.
- Được rồi, huynh cũng đã mệt, nhanh điều tức đi.
Độc Cô Cảnh Văn nhìn Lục Thiếu Du. Đôi mắt mông lung si mê:
- Sau này Độc Cô gia tộc sẽ không nói gì nữa, chúng ta không cần phải lo lắng.
Lục Thiếu Du hỏi:
- Ngày mai mở ra thần điện mất bao lâu?
Độc Cô Cảnh Văn nhoẻn miệng cười, nàng vốn có nhan sắc tuyệt đẹp, khí chất cao nhã giờ mỉm cười càng đẹp nhất trần gian.
Mắt đẹp nhìn Lục Thiếu Du, Độc Cô Cảnh Văn nói:
- Ta cũng không biết, chắc cần một ít thời gian. Thần điện do tổ tiên sáu đại gia tộc bày ra, nghe đồn bên trong có bí mật rất lớn, có lẽ là truyền thừa cao nhất của sáu đại gia tộc nên cần chút thời gian. Dù sao huynh cũng sẽ tu luyện trong mật địa Độc Cô gia tộc một năm.