Nam thúc nói năng nhỏ nhẹ nhưng đủ để mọi người trên quảng trường nghe thấy. Nam thúc dứt lời, quảng trường rộ lên ồn ào ngạc nhiên bất ngờ.
Lục Thiếu Du sửng sốt, lòng ấm áp. Lúc này Lục Thiếu Du mới biết ngay từ đầu Nam thúc đã lo lắng cho hắn, có lẽ vì muốn kết hợp cho hắn và Cảnh Văn nên mới cố ý nhận hắn làm nghĩa tử.
Độc Cô Ngạo Vũ chưa nói gì thì đại trưởng lão, nhị trưởng lão, tam trưởng lão, cả đàn trưởng lão lên tiếng phản đối.
- Tộc trưởng, tuyệt đối không được!
- Lục Thiếu Du này dù gì là người ngoài, tuyệt đối không thể!
Nam thúc mắng vào mặt đám trưởng lão Độc Cô gia tộc:
- Vớ vẩn, mới rồi ta hỏi các ngươi có phải Lục Thiếu Du là một nửa người Độc Cô gia tộc không, các ngươi không ai nói một lời. Nếu vậy thì tại sao Lục Thiếu Du không thể? Điều này không xúc phạm tộc quy nào hết!
Một trưởng lão cứng cổ nói với Nam thúc:
- Thành chủ, dù có tính thế nào thì Lục Thiếu Du chỉ là nửa người Độc Cô gia tộc, không được.
Vang tiếng quát to:
- Ai nói không được?
Độc Cô Cảnh Văn yểu điệu tiến lên trước một bước, đưa mắt nhìn quanh đám trưởng lão Độc Cô gia tộc.
Độc Cô Cảnh Văn nạt:
- Việc riêng của ta không đến lượt các người xen vào! Nếu các người không đồng ý thì cũng không cần Thần Hoàng khí của ta!
Đám trưởng lão Độc Cô gia tộc biểu tình cực kỳ khó xem.
- Thiếu Du!
Độc Cô Cảnh Văn răn xong tiến tới trước mặt Lục Thiếu Du, kéo tay hắn ra hiệu, quỳ một gối xuống đất:
- Nữ nhi thỉnh phụ thân thành toàn.
Lục Thiếu Du thuận theo quỳ một gối:
- Xin Độc Cô tộc trưởng thành toàn!
Độc Cô Ngạo Vũ nhìn nữ nhi và Lục Thiếu Du, quét mắt qua hai người.
Độc Cô Ngạo Vũ hỏi:
- Nếu ta không đồng ý thì sao?
Độc Cô Cảnh Văn ngửa đầu, mắt đẹp hấp háy, môi hồng hé mở: