Nhưng bảo Độc Cô gia tộc quỵt nợ, ngay trước mặt các đại gia tộc thì bọn họ cũng không làm được. Vì nếu làm như vậy, danh tiếng tổ tiên Độc Cô gia tộc mất hết. Lục Thiếu Du nói như thế rõ ràng là khắp nơi áp chế bọn họ.
Cơ mặt đại trưởng lão co giật, ánh mắt âm trầm:
- Lục Thiếu Du, ngươi một vừa hai phải. Đây là Độc Cô gia tộc, núi không chuyển thì nước chuyển.
Lục Thiếu Du lạnh lùng quát:
- Lão già, muốn quỵt nợ thì nói thẳng ra, bà nội nó đừng giở giọng uy h**p! Nếu sợ Độc Cô gia tộc ngươi thì hôm nay ta đã không đến! Tính tình của ta cứng như lừa vậy đấy, không ăn cứng!
Rõ ràng Độc Cô Phàm Vân đang uy h**p hắn, Lục Thiếu Du hận nhất là bị uy h**p, thế là hắn nói thẳng không chút khách sáo.
Độc Cô Phàm Vân nổi giận:
- Khốn kiếp!
Lục Thiếu Du dám không thèm để Độc Cô Phàm Vân vào mắt, há mồm ngậm miệng kêu lão già chọc giận lão, và cũng tìm được cơ hội ra tay.
Vừa hét xong đại trưởng lão định tấn công.
Một thanh âm thản nhiên nhẹ nhàng vang vọng trong quảng trường:
- Ỷ lớn h**p nhỏ, có còn cần chút danh tiếng của Độc Cô gia tộc không? Là ta mang hắn đến, ngươi dám đụng vào thử xem? Thế thì đừng trách ta không khách sáo với ngươi!
Người phát ra thanh âm chính là Nam thúc, thành chủ thành Thần Hoàng Độc Cô gia tộc, Độc Cô Ngạo Nam.
Nam thúc dứt lời, thân hình không nhúc nhích, đứng yên tại chỗ nhưng phát ra khí thế vô hình khiến người không dám khinh thường.
Nghe Nam thúc nói, Độc Cô Phàm Vân vốn muốn công kích nhưng cố kiềm nén lại.
Độc Cô Phàm Vân nhìn Nam thúc, nói:
- Độc Cô Ngạo Nam, đừng quên ngươi cũng là một thành viên của Độc Cô gia tộc.
Nam thúc lạnh nhạt nói:
- Ngày xưa mẫu thân của ta cũng là một phần của Độc Cô gia tộc.