Không gian cũng không có bao nhiêu động tĩnh, hư ảnh lục long bạch hổ phá nát, hóa thành Mộc Long Tiên cùng Diệt Hồn Cô rơi xuống đất, năng lượng ngập trời giống như quang hồ bao phủ khắp phạm vi hơn vạn thước.
Phanh phanh!
Quảng trường như sơn băng địa liệt, cả Thần Hoàng thai cũng bị đánh thành tro bụi, năng lượng kình khí cuồng bạo sôi trào kịch liệt, cả không gian đều biến thành bóp méo.
Hô hô!
Lực cuồng bạo thổi quét, người vây xem đều thối lui, uy lực kh*ng b* làm người run như cầy sấy.
- Phốc!
Bắc Cung Ngọc cùng Độc Cô Trường Phàm đồng thời phun máu tươi, chân khí lập tức uể oải.
Xuy!
Thời Không Lao Ngục kim hệ nháy mắt biến mất theo trảo ấn khổng lồ, giữa không trung lại khôi phục ánh sáng.
- Bắc Cung Ngọc, Độc Cô Trường Phàm, lần này các ngươi còn lấy gì đối kháng với ta!
Lục Thiếu Du nháy mắt đi tới trước mặt hai người, trên hai tay tràn ngập chân khí bức người, kim mang chói mắt, mang theo vẻ sắc bén cùng sát khí.
Phanh phanh!
Hai quyền hung hăng đánh lên thân thể hai người, kim mang xuyên thấu bá đạo, khải giáp của họ lập tức nứt nẻ lan tràn.
- Tiếp tục!
Thêm hai quyền đánh ra, tàn ảnh kim mang hung hăng giáng lên lồng ngực cả hai người.
- Phốc!
Liên tục nhận lấy hai quyền, cả hai lại phun máu tươi, khải giáp tiếp tục nứt vỡ.
- Phá cho ta!
Lục Thiếu Du hét lớn một tiếng, hai đấm lại đánh thẳng vào ngực cả hai lần nữa.
- Phốc!
Hai người lại phun máu tươi, thân hình bắn ngược hung hăng oanh kích vào đống đổ nát của Thần Hoàng thai bên dưới.
Oanh long long!
Đất rung núi chuyển, đá vụn kích tán, tiếng sấm vang vọng trời cao.
Lục Thiếu Du vẫy động vũ dực, thân hình cũng lao vào trong đống đá vụn.
Ông ông!
Tiếng sấm nổ mạnh, vũ dực vẫy động bay lên, trong nháy mắt thân hình Lục Thiếu Du lại bay ra.