- Thời Không Lao Ngục!
Lục Thiếu Du quát một tiếng, quang mang bộc phát chói mắt, năng lượng thủy hệ bàng bạc hội tụ, linh hồn lực cuồn cuộn dung hợp cùng thời gian lực khoảnh khắc tràn ra.
- Ca ca!
Đồng thời trong Thời Không Lao Ngục còn có băng đống không gian, trực tiếp va chạm cùng hai cỗ năng lượng đánh tới, hàn băng lực nhất thời lan tràn, ăn mòn năng lượng mộc hệ cùng linh lực lẫn linh hồn, đem cả không gian đều đóng băng.
- Di!
Bị Thời Không Lao Ngục trút xuống, ánh mắt Độc Cô Trường Phàm cùng Bắc Cung Ngọc đều đại biến.
Hai người nhất thời cảm giác công kích của mình đã bị Lục Thiếu Du ngăn cản bên ngoài, căn bản không cách nào tiến thêm, lực công kích ngược lại bị Lục Thiếu Du ăn mòn đóng băng.
- Đi!
Hai người nhìn nhau, đồng loạt phóng thích thần hoàng khí, mộc hoàng khí, chân khí, linh lực, linh hồn lực toàn lực, động tới thiên địa năng lượng tràn qua, hai người liên thủ vây công Lục Thiếu Du, trên Thần Hoàng thai một mảnh gió giục mây vần.
Hai người toàn lực liên thủ, nhất thời làm Thời Không Lao Ngục bị áp chế, nháy mắt đã muốn bức lui.
Lúc này Lục Thiếu Du cũng không có gì lo lắng, khóe môi lộ nụ cười quỷ dị, thản nhiên nói:
- Thủy sinh mộc, mộc sinh hỏa, hỏa sinh thổ!
Âm thanh rơi xuống, quanh thân Lục Thiếu Du có ba cỗ năng lượng truyền vào Thời Không Lao Ngục, trong tích tắc một cỗ uy lực vô hình bắt đầu kéo lên.
Chỉ trong nháy mắt Thời Không Lao Ngục gia tăng tám lần uy lực, đem cả không gian ngàn thước bao phủ bên trong, phạm vi đã sớm lan ra khỏi Thần Hoàng thai, tính cả Bắc Cung Ngọc lẫn Độc Cô Trường Phàm đều bị bao phủ bên trong.
- Ca ca…
Bên trong Thời Không Lao Ngục thổ hệ, giờ phút này công kích của Độc Cô Trường Phàm cùng Bắc Cung Ngọc đã sớm bị áp chế bên trong không gian thổ hệ, giống như bị cô đọng lại, lực công kích không cách nào tiết ra ngoài.