Không ít cường giả kinh ngạc quay đầu nhìn lại, sắc mặt nghi hoặc, không biết tại sao Lục Thiếu Du được nhiều người ủng hộ như vậy, thậm chí cả Hiên Viên Triệt, Thái Công Tĩnh Nhiễm, Chuyên Tôn Tông Nguyên cũng ủng hộ hắn.
Chỉ có sắc mặt Độc Cô Trường Linh cùng Thần Hoàng đoàn vô cùng khó xem, Độc Cô Trường Linh thật không ngờ lại có nhiều người ủng hộ Lục Thiếu Du như vậy, thậm chí người của Độc Cô gia tộc cũng thế.
- Hừ!
Trong mắt Độc Cô Trường Linh lộ lãnh ý, cho dù có người ủng hộ thì thế nào, Lục Thiếu Du cũng đã thua.
- Tiểu tử này, đi tới đâu cũng có thể khiến cho náo động tới đó!
Vân Tiếu Thiên thì thào nói, ánh mắt vẫn vô cùng ngưng trọng.
Đám người không ngừng hô to, mà lúc này Lục Thiếu Du đã hôn mê, thần thức dần dần ngủ say.
Trong hỗn loạn, ý thức của hắn xuất hiện bên trong một không gian xa lạ, không gian tràn ngập huyết tinh kh*ng b*, tận cùng núi non có một thân ảnh hùng vĩ tay cầm kim sắc đại đao, dưới chân là hài cốt chồng chất như núi, giữa không trung phong vân biến sắc, quỷ khóc thần hào, huyết tinh tràn ngập, sát khí tận trời, máu chảy thành sông…
Một màn này Lục Thiếu Du đã rất tinh tường, ngay khi hắn định tới gần thân ảnh hùng vĩ kia, kim sắc đại đao đột nhiên tản ra quang mang chói mắt, phảng phất như có một âm thanh vang vọng trong lòng hắn:
- Lục Thiếu Du, đứng lên cho ta, chỉ là một linh tôn thất trọng nho nhỏ sao có thể đánh bại ngươi!
Âm thanh kia như cửu thiên huyền lôi, đột nhiên đánh thức Lục Thiếu Du.
- Được rồi, ta không thể thua, vì Cảnh Văn, vì bản thân, nhất định không thể thua!
Tiểu Hồn Anh tỉnh táo trở lại, kim sắc tiểu đao lập tức tràn ra kim quang.
Ông!
Tiếng sấm nổ mạnh, kim mang lan tràn, kim mang bao phủ lên Tiểu Hồn Anh, khuếch tán trong não hải, thậm chí lan tràn khắp cả gân cốt cơ thể cùng huyết mạch của hắn.