Ca ca!
Khe không gian lan tràn, kình khí ngập trời, năng lượng phong bạo khuếch tán tới phạm vi nhất định đột nhiên ngừng lại, lặng yên biến mất.
Phốc!
Thác Bạt Thanh Vũ phun ra máu tươi, khí tức rối loạn, thân hình lảo đảo thối lui, mỗi khi lui một bước không gian nứt nẻ, sắc mặt trắng bệch, khí thế uể oải, hắn chưa từng nghĩ tới mình lại không thể đối kháng với một người bên ngoài có tu vi đồng cấp với mình như thế.
- Thần tử Thác Bạt hoàng tộc, đi xuống cho ta!
Thân ảnh Dương Quá chỉ lưu lại tàn ảnh, xuất hiện trước người Thác Bạt Thanh Vũ, một đạo kiếm quang chém xuống.
Thác Bạt Thanh Vũ chỉ có thể hoảng hốt vung đại phủ nghênh chiêu.
Phanh!
Hai kiện thần khí va chạm, hoa lửa tán phát, một tiếng nổ vang, giống như sấm sét ầm ầm vang vọng cửu tiêu.
Oanh long!
Đương!
Thác Bạt Thanh Vũ bay ngược ra ngoài, Kim Long thần phủ văng ra, cổ tay đau đớn, chỉ mới va chạm một kiếm suýt nữa máu tươi đã phun tràn ra ngoài.
Một màn này làm người Thác Bạt hoàng tộc đại biến, Thác Bạt Đỉnh không cách nào tiếp tục giữ được bình tĩnh.
- Tiếp tục!
Khí thế của đối phương đã hoàn toàn tan tác, Dương Quá đương nhiên không bỏ qua cơ hội, hai cánh run lên, Chấn Thiên tê minh.
- Hỗn trướng, dừng tay cho ta!
Thác Bạt Đỉnh quát lớn.
Vừa dứt lời, thân ảnh hắn đã lao tới, dải lụa năng lượng phá không xuyên qua, đánh thẳng vào sau lưng Dương Quá, khe không gian nứt vụn từng khúc, một chiêu không chút lưu tình.
- Dương Quá cẩn thận!
Nhóm người Tuyết Sư kinh hoảng hét lớn, Bắc Cung Vô Song cùng Độc Cô Cảnh Văn đồng thời lao tới.
- Âm thầm đánh lén, lấy già h**p nhỏ, Thác Bạt hoàng tộc còn việc nào vô sỉ hơn chưa làm!
Nhưng đúng ngay lúc này, một tiếng quát lạnh truyền ra, chỉ thấy sau lưng Dương Quá đột nhiên hiện lên một thân ảnh.
Kim sắc thân ảnh bước tới, nhẹ nhàng vung tay, trong tay hiện ra động sâu tối đen, dải lụa năng lượng xuyên vào động sâu biến mất không còn chút bóng dáng.