Dương Quá cầm kiếm, nói:
- Chấn Thiên, không biết so sánh ngươi với thần khí kia sẽ thế nào!
Lời của Dương Quá vừa dứt, Chấn Thiên phảng phất như có linh tính, đột nhiên bay ra khỏi tay Dương Quá, thân kiếm trôi nổi, mũi kiếm trực chỉ vào Kim Long thần phủ.
- Ông!
Cùng một lúc Chấn Thiên khẽ động, âm thanh như sư rống phượng minh, lại như phong lôi từng trận, kiếm minh vô cùng bá đạo, một cỗ kim quang tràn ra, không gian lâm vào biến sắc, tiếng sấm sét vang rền, hư không hôn ám, chỉ còn lại kim mang tràn ra chói mắt, tựa như mặt trời giữa trưa, chân khí bàng bạc vỡ áp thẳng về hướng Kim Long thần phủ.
Dưới khí thế kia tập kích, chân khí Kim Long thần phủ đột nhiên lui ra phía sau, giống như khí thế sắc bén bá đạo của Chấn Thiên đã tạo thành ảnh hưởng đối với nó.
Ông!
Khí thế vỡ áp, chiếm cứ thượng phong, Chấn Thiên rung lên ông ông như muốn nói gì đó với Dương Quá.
Cùng lúc đó trong lòng nhiều cường giả đột nhiên nhảy mạnh, biến hóa làm họ kinh hãi đảm chiến, thanh kiếm quái dị kia lại có thể làm cho cả thiên địa năng lượng đều biến hóa.
- Khí thế thật bén nhọn bá đạo, đã đạt tới cấp độ thế nào!
- Thần khí, tuyệt đối là thần khí, tựa hồ không kém hơn thần khí của Thác Bạt gia tộc, còn mạnh hơn một ít!
- Không nghĩ tới người bên ngoài lại có được vật bất phàm như thế!
Ánh mắt các cường giả mơ hồ lộ vẻ tham lam.
Ánh mắt Thác Bạt Thanh Vũ run lên, khí tức kia làm hắn bị ảnh hưởng, nháy mắt ổn định lại tâm tình, ánh mắt trầm xuống, chân khí hộ thân lan tràn, nhất thời huy động đại phủ trong tay trực tiếp bổ thẳng về hướng Dương Quá.
Phủ mang bạo lướt, không gian run rẩy, phủ mang phá vỡ khe không gian, khí thế kinh người vỡ áp thiên địa.
- Chấn Thiên!
Dương Quá phất tay, Chấn Thiên lập tức bay vào trong tay hắn, cùng một thời gian Chấn Thiên vung lên, kiếm quang bạo lướt, mang theo khe không gian tối đen lao thẳng về hướng phủ quang.