Dương Quá cười nhạt, cực kỳ hài lòng với linh khí phi hành địa cấp của mình, tốc độ phong hệ gia tăng như hổ thêm cánh, thật sự kh*ng b*.
Ánh mắt Thác Bạt Thanh Vũ trầm xuống, hoàng mang quanh quẩn, vừa rồi dựa vào khải giáp phòng ngự trên người nên giúp hắn không bị ảnh hưởng quá lớn.
Sưu!
Giẫm mạnh một cước, thân hình Thác Bạt Thanh Vũ bay thẳng về hướng Dương Quá, lần này hắn không dám khinh thường như trước nữa, bố trí không gian thổ hệ trước người, lập tức công tới.
- Đi!
Sắc mặt Dương Quá trầm xuống, trong tay b*n r* cỗ phong nhận thổi quét tới trước.
Phanh!
Hai cỗ năng lượng va chạm, khoảnh khắc bộc phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa, cả không gian quảng trường đều run rẩy lên, thiên địa năng lượng đè éph, không gian xung quanh cuồn cuộn sôi trào.
- Không có gì là ghê gớm cả!
Dương Quá hét lớn, hai cánh chấn động quét ra kình khí ngập trời, một đạo quyền ấn oanh thẳng ra.
- Vậy lại đến!
Thác Bạt Thanh Vũ tuyệt đối không phải kẻ yếu, lực phòng ngự cùng lực công kích kinh người, từng đạo công kích thổi quét bay ra, nhanh như thiểm điện va chạm thẳng vào công kích của đối phương.
Thực lực cường đại, va chạm mạnh mẽ làm thật nhiều cường giả đều vắng lặng, thực lực cả hai cơ hồ xấp xỉ, làm cho mọi người cảm thấy kinh ngạc chính là Dương Quá, người bên ngoài có thể đối chiến ngang tay với Thác Bạt Thanh Vũ như vậy, sao có thể không làm bọn họ rung động.
Sắc mặt Thác Bạt Thanh Vũ ngày càng ngưng trọng, tốc độ của Dương Quá thật sự là khó đuổi kịp, đặc biệt công kích quỷ dị khiến cho hắn không ngừng rơi vào khó khăn, tựa hồ có thể trực tiếp làm ảnh hưởng tầm mắt của hắn, mỗi lần thi triển đều làm cho hắn cực kỳ chật vật.
- Lui cho ta!
Thân ảnh Dương Quá lảo đảo thối lui, Thác Bạt Thanh Vũ rốt cục tìm được khe hở công kích, hét lớn một tiếng, quyền ấn bay tới, không gian trực tiếp chấn vỡ, mỗi đạo công kích đều ẩn chứa năng lượng thổ hệ tràn đầy.