Độc Cô Phàm Vân đánh ra từng đạo thủ ấn, sắc mặt nghi hoặc, người của Thác Bạt gia tộc đều khẩn trương không dám thở mạnh, chỉ sợ quấy rầy hắn.
- Hô!
Sau một lát Độc Cô Phàm Vân thu lại thủ ấn, thở sâu một hơi.
- Lão gia hỏa, thế nào?
Thác Bạt Đỉnh liền hỏi.
- Hồn độc quá mạnh mẽ, cực kỳ quỷ dị, nếu muốn giải trừ ta cũng có thể miễn cưỡng làm được.
Ánh mắt hắn lại nhìn lướt qua Lục Tâm Đồng, khẽ run lên.
- Vậy chỉ có thể nhờ ngươi hỗ trợ, nhanh ra tay đi, xem như ta thiếu ngươi một nhân tình!
Thác Bạt Đỉnh nói.
Ánh mắt Độc Cô Phàm Vân có chút bất đắc dĩ, trầm giọng nói:
- Ngươi hãy nghe ta nói xong đã, mặc dù ta có thể giải được hồn độc này, chẳng qua hồn độc quá mức lợi hại cùng quỷ dị, nếu loại trừ hồn độc, cũng sẽ làm linh hồn của hắn bị trọng thương, hậu quả thế nào ngươi nên biết!
- Cái gì, ngươi cũng không có cách nào sao?
Thác Bạt gia tộc đều kinh hô.
Độc Cô Phàm Vân lắc đầu:
- Nếu ta có biện pháp, ngươi cảm thấy sẽ lừa gạt ngươi sao, hồn độc này quá mức khó tưởng tượng, nếu muốn hoàn toàn loại trừ tổn thương linh hồn, hiện tại ta không thể làm được.
Nói tới đây ánh mắt hắn lại nhìn Lục Tâm Đồng, thật không ngờ độc công của tiểu a đầu kia lại kh*ng b* tới tình trạng này, người tu luyện độc công cũng không tới nỗi không có, thậm chí là không ít, chẳng qua tu luyện tới kh*ng b* như thế hắn là lần đầu tiên chứng kiến.
- Độc Cô gia thật sự không có biện pháp sao?
Sắc mặt Thác Bạt Đỉnh càng thêm khó xem, Thác Bạt Thanh Lô cũng là cường giả trẻ tuổi trong tộc, bỏ qua huyết mạch không nói, bồi dưỡng một cường giả trẻ tuổi như vậy thật sự tiêu hao tâm huyết kinh người, tuyệt đối không thể xảy ra sự cố.
- Ít nhất tạm thời không có cách nào!