Lục Thiếu Du cười nhạt:
- Không dám thì thôi!
- Chỉ sợ ngươi không dám, muốn lấy Cổ Linh dược đỉnh của ta, dùng hai tay ngươi đổi!
Độc Cô Trường Linh nói.
- Thành giao!
Lục Thiếu Du cười tà khí, dù sao không thể thua, vậy đem tiền đặt cược lớn một chút.
- Nếu ngay cả dược liệu luyện chế đan dược ngươi cũng không có, ta có thể cung cấp cho ngươi miễn phí!
Độc Cô Trường Linh trầm giọng nói.
- Không cần, dược liệu của ngươi, nói không chừng ta thấy còn ngứa mắt!
Lục Thiếu Du nhíu mày khoanh chân ngồi trước Hỏa Long đỉnh, trầm thần tĩnh khí, linh lực tràn ra.
Theo chân khí phóng thích, rốt cục mọi người đều nhìn thấy được cấp độ của hắn.
- Linh tôn tứ trọng, Lục Thiếu Du cũng là linh tôn tứ trọng!
- Linh tôn tứ trọng tính cái gì, xách giày cho chính thống soái thì còn được!
Tiếng nghị luận vang lên, ánh mắt Độc Cô Trường Linh biến hóa, cũng khoanh chân ngồi xuống, vẻ mặt khinh thường.
Lúc này Lục Thiếu Du cũng đã không để ý tới bên ngoài, ngón tay vẫy nhẹ, chân khí tràn ra rót vào Hỏa Long đỉnh, hỏa diễm xuất hiện, nhiệt độ tăng lên.
Chỉ nháy mắt linh lực càng nồng hậu, hỏa diễm bành trướng, hóa thành liệt diễm hừng hực, không ngừng phóng thích ra nhiệt độ kh*ng b*.
- Hừ, người ngoài mà thôi!
Độc Cô Trường Linh cười lạnh, có được dược đỉnh tốt sẽ giúp xác suất luyện đan gia tăng không ít, mà dược đỉnh của Lục Thiếu Du cũng đã nói thực lực hắn không gì hơn như vậy.
Lục Thiếu Du cũng không để ý tới Độc Cô Trường Linh, thoáng duy tư một lúc, muốn chiến thắng phải luyện chế ra đan dược bát phẩm cao giai, nếu linh tôn tứ trọng bình thường muốn luyện chế bát phẩm trung giai còn khó khăn, muốn luyện bát phẩm cao giai thì không cần nghĩ tới, đây chính là người si nói mộng.
Nhưng hiện tại Lục Thiếu Du phải mạo hiểm thử xem một lần, nếu không hắn nhất định sẽ thua.