Giờ phút này chân khí giao phong, không gian rung động không ngớt.
Độc Cô Trường Linh nói:
- Dám đả thương người của Thần Hoàng đoàn, vậy phải ngươi sẽ phải trả giá thật đắt!
- Chỉ sợ là ngươi cũng không có thực lực đó, chẳng lẽ muốn cùng tiến lên!
Âm thanh bình thản truyền ra, ánh mắt Lục Thiếu Du trầm xuống.
- Ha ha!
Độc Cô Trường Linh cười lớn, lạnh nhạt nói:
- Đối phó ngươi chỉ cần một mình bổn thống soái cũng đủ rồi, không cần Thần Hoàng đoàn, ngươi từng khẩu xuất cuồng ngôn, không xem Thần Hoàng đoàn ra gì, hôm nay bổn thống soái cho ngươi cơ hội, có dám đổ một trận chiến?
Lục Thiếu Du nói:
- Nói!
- Ngươi là khách nhân do Cảnh Văn mời tới, cũng là khách nhân của Độc Cô gia tộc, ta không lấy mạng của ngươi, ta chỉ lấy một cánh tay, ta cùng ngươi một trận chiến, kẻ bại tự hủy tu vi!
Độc Cô Trường Linh lạnh lùng nói, âm thanh quanh quẩn trên trời cao.
Lục Thiếu Du cười lạnh, nếu đã cần chứng minh thực lực, vậy phải dùng đá kê chân, mà Độc Cô Trường Linh thích hợp nhất.
- Độc Cô Trường Linh, ngươi dám càn rỡ ở chỗ của ta sao?
Đúng lúc này lại một tiếng hô truyền tới, một thân ảnh xinh đẹp phá không bay ra, rơi xuống bên cạnh Lục Thiếu Du, chính là Độc Cô Cảnh Văn.
Nhìn thấy nàng vô sự, trong lòng Lục Thiếu Du thở ra nhẹ nhõm.
Nhìn thấy nữ tử vừa xuất hiện, ánh mắt Độc Cô Trường Linh ngẩn ra, trong mắt càng thêm phức tạp.
Nhìn Độc Cô Cảnh Văn, Độc Cô Trường Linh nói:
- Cảnh Văn, người này làm tam đệ của ta bị thương, sỉ nhục Thần Hoàng đoàn, làm nhục Độc Cô gia tộc, hôm nay đừng trách ta không lưu mặt mũi của ngươi!
Độc Cô Cảnh Văn tiến lên một bước, lạnh nhạt nói:
- Vậy ngươi tiến lên thử xem!
Ánh mắt Độc Cô Trường Linh chớp động, lạnh lẽo nhìn Lục Thiếu Du, âm trầm nói:
- Lục Thiếu Du, ngươi chỉ biết tránh sau lưng nữ nhân sao!