- Đúng là lão hồ ly!
Trong lòng Lục Thiếu Du nổi lên gợn sóng, Độc Cô Phàm Vân đúng là không tầm thường, rõ ràng chỉ nói vài câu đã đem mặt mũi phục hồi không ít.
- Trong lúc nhất thời không kịp thu tay, xin đại trưởng lão thứ lỗi, về phần giáo huấn thì không dám, chỉ vì tu vi của ta còn thấp, vừa lúc đánh lệch một đao, cũng may tu vi thấp nếu không sẽ phiền toái, phỏng chừng tiếp theo sẽ thuần thục hơn một chút đi!
Lục Thiếu Du mỉm cười nói, ý tứ cực kỳ bao hàm, cũng rất rõ ràng, nếu lại có người tới trêu chọc, tiếp theo không chỉ đơn giản chặt một cánh tay.
Độc Cô Phàm Vân là ai, làm sao không hiểu ý tứ trong lời nói của hắn, ánh mắt thoáng run lên, không ngờ Lục Thiếu Du dám nói chuyện như vậy ở trước mặt của hắn, ánh mắt chợt lóe, nói:
- Vậy siêng năng tu luyện đi!
Lời này tự nhiên có hai ý nghĩa, ý tứ âm thầm chính là nói tu vi Lục Thiếu Du còn chưa đủ, tiếp tục tu luyện đi, Lục Thiếu Du đương nhiên cũng nghe hiểu được.
Độc Cô Phàm Vân chợt nói:
- Người đâu, mang khách nhân của đại tiểu thư đi nghỉ ngơi.
- Dạ, đại trưởng lão!
Nhất thời có vài thanh niên tu vi vương cấp nhảy ra giữa không trung.
- Đại trưởng lão, khách nhân của ta cứ để cho ta tự an bài, cũng không cần làm phiền đại trưởng lão.
Độc Cô Cảnh Văn bước lên nói, nụ cười của nàng có chút băng sương, rõ ràng không tin tưởng Độc Cô Phàm Vân.
- Đại tiểu thư, làm vậy sợ là không ổn, nam nữ hữu biệt, ta xem hãy giao cho ta an bài đi, mấy ngày nay đại tiểu thư nên chuẩn bị thủ tục nhận phong Thần Nữ, chuyện khác giao cho ta là được rồi.
Độc Cô Phàm Vân nói, trong giọng nói mang theo khí thế bức bách.
- Nam nữ hữu biệt, nhưng ta cùng Thiếu Du cũng không cần để ý việc này, ta sớm muộn gì cũng là người của Thiếu Du!