Nam thúc đột nhiên nhìn thẳng đại hộ pháp, nói:
- Tài nghệ của Độc Cô Trường Không không bằng người, còn muốn đánh lén sau lưng, đây có phải tác phong của Độc Cô gia tộc, cụt tay chỉ là giáo huấn, còn chưa mời các đại gia tộc đi vào đi, còn muốn tiếp tục mất mặt hay sao!
Cảm giác được ánh mắt của Nam thúc, cho dù trong lòng tức giận ngập trời nhưng đại hộ pháp cũng phải áp chế, mấy thanh niên có quan hệ không tệ với Độc Cô Trường Không tiến lên dìu dắt hắn lui xuống, lấy cả cánh tay bị chặt cùng hồn khí mang theo, mặc dù tức giận nhìn Lục Thiếu Du nhưng vẫn có kiêng kỵ thật sâu.
- Thành chủ, hai vị trẻ tuổi luận bàn là chuyện thật bình thường, đúng lúc cho chúng ta biết thực lực của giới trẻ hiện tại.
Thái Công Tố lên tiếng, ánh mắt lộ ý cười.
- Làm cho chư vị chê cười!
Nam thúc gật đầu, thân ảnh chợt lóe đã đi vào bên trong thông đạo biến mất.
- Chư vị, hậu bối chỉ là luận bàn, làm chậm trễ thời gian của chư vị, mời chư vị đi vào trong tộc đi.
Đại hộ pháp thu liễm, tươi cười nói, giống như chuyện vừa phát sinh không hề xảy ra.
- Không sao, giới trẻ tuổi của Độc Cô gia tộc thực lực không kém a.
Thác Bạt Đỉnh mỉm cười, lời này không biết là châm chọc hay thổi phồng, vừa dứt lời cũng đã biến mất trong thông đạo.
Sưu sưu!
Từng thân ảnh bay vào bên trong, không ít ánh mắt đảo qua Lục Thiếu Du, sau đó tiến vào bên trong lối vào.
- Thiếu Du, không sao chứ?
Bắc Cung Vô Song đi tới hỏi.
Lục Thiếu Du mỉm cười:
- Nhìn ta giống như có chuyện gì sao!
- Chúng ta vào đi thôi!
Độc Cô Cảnh Văn nói, trong lòng thở ra nhẹ nhõm, hơn nữa vô cùng kinh ngạc với thực lực của Lục Thiếu Du.
- Đi thôi!
Lục Thiếu Du đi thẳng qua người Độc Cô Trường Không, khẽ cười lạnh, cùng Độc Cô Cảnh Văn nhảy vào bên trong thông đạo.