Phốc!
Độc Cô Trường Không không ngừng phun máu tươi, sắc mặt trắng bệch tới cực điểm, chỉ có chính hắn mới biết được ngũ tạng lục phủ đã sắp bị phá hủy, tuy có khải giáp ngăn cản nhưng lực đạo xuyên qua cũng vô cùng kh*ng b*.
Hắn muốn chạy trốn nhưng không cách nào nhúc nhích, bởi vì không gian thổ hệ tràn ngập bốn phía, vỡ áp đè chặt lên người hắn.
- Lục Thiếu Du thật hung hăng càn quấy!
Mọi người rung động, không ai ngờ Lục Thiếu Du bá đạo như thế, không hề đem Độc Cô gia đặt vào trong mắt.
- Đồ khốn, mau thả hắn ra!
Đại hộ pháp kịp thời phản ứng, lập tức quát to, chuyện này thật sự làm cho hắn rung động, mấy năm trước người này chỉ là Vũ vương cửu trọng thôi a, mà thực lực hiện tại dù là hắn cũng không nhìn thấu, nhưng có thể dễ dàng chà đạp Độc Cô Trường Không, cấp độ tu vi liền có thể biết.
- Vì sao ta phải thả hắn, là do chính hắn khiêu khích tới cửa!
Lục Thiếu Du trực tiếp giẫm lên ngực Độc Cô Trường Không, khóe môi cười lạnh nói.
Sắc mặt đại hộ pháp cực kỳ khó xem, mặt mũi Độc Cô gia tộc hôm nay xem như mất hết, trong lòng vừa oán hận vừa trách cứ tiểu tử kia thật quá vô dụng, lại nhìn Lục Thiếu Du lạnh lùng nói:
- Ngươi đã thắng, mau thả hắn!
- Ta có thể đi vào Độc Cô gia tộc rồi sao?
Lục Thiếu Du thản nhiên cười hỏi, ý cười làm sắc mặt đại hộ pháp run rẩy lên, hoàn toàn xanh mét.
- Là đại tiểu thư mời ngươi tới, tự nhiên có thể!
Đại hộ pháp trầm giọng nói.
- Được rồi, ta sẽ thả tên phế vật này!
Bàn chân Lục Thiếu Du giẫm lên mặt Độc Cô Trường Không, lạnh lùng nói:
- Hiện tại ngươi nên biết ai mới là phế vật, ở trước mặt ta ngươi chỉ là tôm tép nhãi nhép, là một con kiến mà thôi, sau này nhìn thấy ta, tốt nhất đừng trêu chọc ta, nếu không ta sẽ không khách khí, ngươi phải biết con kiến như ngươi có giết hay không đối với ta không quan hệ gì!