- Dám ra tay với tam muội của ta, đây là giáo huấn!
Âm thanh quát lớn, Dương Quá chợt lóe, một đạo quyền ấn phá vỡ không gian, cả không gian như triệt để đông lại, năng lượng khí tức cường hãn tràn ra, quyền ấn đã xuất hiện trước người Độc Cô Trường Không.
- Thật mạnh!
Sắc mặt hắn đại biến, vội vàng thối lui ra sau, linh lực run lên, vung tay đánh ra một quyền ấn bao phủ linh hỏa va chạm tới.
Hai quyền ấn va chạm lẫn nhau, sắc mặt đại hộ pháp kinh hãi, nhưng lại không cách nào nhúc nhích.
- Phanh!
Không gian run lên, linh hỏa chấn vỡ, khe không gian biến mất, cự lực tràn xuống nắm tay Độc Cô Trường Không.
- Phanh!
Thân hình hắn liên tục thối lui, hung hăng đụng vào vách tường đình viện, vách tường nứt nẻ, đình viện giống như đất rung núi chuyển, từng khe nứt rậm rạp lan tràn khắp bốn phía.
Xuy!
Vẻ mặt vừa kinh ngạc lại tái nhợt, khóe môi Độc Cô Trường Không tràn ra vết máu.
- Hô!
Biến hóa đột ngột làm cả không gian chợt yên tĩnh, mọi người kinh ngạc trố mắt.
- Linh tôn ngũ trọng mà thôi, nên thành thật một chút mới tốt, lần này chỉ là một giáo huấn nho nhỏ, lần sau còn vô lễ với tam muội của ta, ngươi có thể thử một lần xem ta có dám lấy cái mạng nhỏ của ngươi hay không!
Trường bào run lên, Dương Quá xoay người nói:
- Tam muội, loại mặt hàng này muội trực tiếp một cước đạp bay vẫn tốt hơn!
- Đại ca, muội đang muốn đá mà, nhưng tại huynh đã ra tay trước!
Lục Tâm Đồng cười nhạt, tựa hồ chuyện vừa rồi không quan hệ với nàng, hai huynh muội nói chuyện hoàn toàn không xem ai ra gì, càng không đem người của Độc Cô gia tộc đặt trong lòng.
Ánh mắt nhóm người Vân Tiếu Thiên nhìn Dương Quá tràn đầy kinh ngạc, không nghĩ tới thực lực của hắn đã mạnh như thế.