Bắc Cung Vô Song mỉm cười.
- Nam thúc, có phải cháu cần gọi ngài là cậu hay không?
Vân Hồng Lăng đi tới bên cạnh Nam thúc, thân mật nói.
- Hình như là vậy, ngươi không chê người cậu như ta là tốt rồi.
Độc Cô Ngạo Nam mỉm cười nói.
- Cậu không chê cháu là tốt rồi!
Vân Hồng Lăng vui sướng cười nói, có một đế giả làm cậu, đây là chuyện người khác hâm mộ không đến.
Độc Cô Cảnh Văn lập tức tiến lên, cúi người hành lễ:
- Cảnh Văn bái kiến đại bá!
- Bái kiến thành chủ!
Độc Cô Băng Lan cùng hành lễ, địa vị của thành chủ Thần Hoàng thành chẳng khác gì tộc trưởng, nàng cũng không dám vô lễ.
- Không cần đa lễ, đứng lên đi!
Nam thúc nâng Độc Cô Cảnh Văn, mỉm cười nói:
- Thiên phú quả nhiên không tệ!
- Trước kia không biết đại bá ở trong Lục gia, xin đại bá thứ lỗi!
Độc Cô Cảnh Văn nói, ánh mắt hơi ngạc nhiên.
- Trước kia ngươi có thể nhận ra ta mới là lạ đấy.
Nam thúc mỉm cười, nhìn Lục Thiếu Du cùng nhóm mỹ nữ, nói:
- Mọi người nói chuyện đi, ta đi trước!
Dứt lời thân ảnh hắn đã biến mất tại chỗ.
- Đại bá thật mạnh!
Ánh mắt Độc Cô Cảnh Văn biến hóa, vừa rồi nàng không cảm giác được chân khí dao động trên người đại bá, khi hắn rời đi cũng không lưu chút dấu vết.
- Chúng ta đi!
Lục Thiếu Du nói, mọi người lập tức đi về hướng đình viện mà Vân Dương tông ở lại.
Thành cổ, cổ đạo, cổ thụ, hết thảy trong không gian này đều lộ ra khí tức cổ xưa, Lục Thiếu Du mang theo nhóm mỹ nữ đi trong hoàng hôn, dọc theo đường đi có vô số ánh mắt nhìn chăm chú.
- Bái kiến đại tiểu thư!
Vài đệ tử mặc hồn linh khải giáp hành lễ với Độc Cô Cảnh Văn.
- Cảnh Văn tiểu thư, đã lâu không gặp!
Một âm thanh vừa truyền tới, mười mấy thân ảnh xuất hiện, từng luồng khí tức cường hãn như ẩn như hiện không ngừng lan tràn.