- Ta hiểu, giao cho ta đi, có ta đi hắn làm sao có tư cách đi vào, hắn tính là vật gì!
Thanh niên hoa phục híp mắt nói.
Bên trong một cung điện phong cách cổ xưa, mặt đất trải đầy thanh thạch, lộ ra dấu vết loang lổ, cổ thụ tường cao, tang thương nói không nên lời, đi tới nơi này nhất thời làm lòng người có cảm giác cực kỳ an bình.
Bên trong sảnh, bề ngoài già nua của Nam thúc đã biến mất, tuy vẫn bộ dáng sáu mươi, nhưng khuôn mặt lãnh tuấn, ánh mắt thâm thúy, lộ ra sâu thẳm làm linh hồn người rung động.
- Nam thúc, đệ tử đã tới!
Lục Thiếu Du đi vào thiên sảnh liền hành lễ, nhìn thấy thân hình cao ngất của Nam thúc, ánh mắt hắn vẫn còn có chút kinh ngạc.
- Đây mới là bộ dáng thật sự của ta, ngồi đi!
Nam thúc nói.
- Nam thúc, thật không nghĩ tới ngươi lại là người của Độc cô gia tộc.
Lục Thiếu Du ngồi xuống nói.
- Trong ba trăm năm gần đây, ta cũng đã quên ta là người của Độc Cô gia tộc.
Độc Cô Ngạo Nam nói:
- Có phải hiện tại có một số việc thật sự làm ngươi tò mò?
Lục Thiếu Du gật đầu.
Độc Cô Ngạo Nam có chút do dự, nói:
- Biết vì sao ta phải cùng ngươi trở về không?
- Bởi vì chuyện của tiểu tử cùng Cảnh Văn.
Lục Thiếu Du đáp.
- Đây chỉ là một phần.
Độc Cô Ngạo Nam chậm rãi nói:
- Mặt khác là vì chính mình.
- Chẳng lẽ Nam thúc còn có chuyện muốn làm?
- Hơn ba trăm năm trước, ta chính là trưởng tử của dòng chính trực hệ Độc Cô gia tộc, cũng chính là thân ca của cha Độc Cô Cảnh Văn!
- Nếu nói như vậy, Nam thúc, thúc còn là đại bá của Cảnh Văn?
Lục Thiếu Du cũng không thấy kinh ngạc, Vân Tiếu Thiên từng nói qua, Nam thúc là cậu của Vân Hồng Lăng.
- Nếu tính ra chính là như thế.
Độc Cô Ngạo Nam gật đầu:
- Chỉ tiếc sau khi ta sinh ra không bao lâu, bị kiểm tra không có Thần Hoàng khí, không khác gì người thường.