- Mặc dù thực lực của muội không giúp được huynh chuyện gì, nhưng cũng ủng hộ huynh!
Vân Hồng Lăng nói.
Lục Thiếu Du nhìn hai nàng, trong lòng ấm áp, nói:
- Vô Song, Hồng Lăng, cảm ơn hai muội!
- Nhưng ngoại trừ Cảnh Văn biểu tỷ, nếu huynh còn dám trêu hoa ghẹo nguyệt, muội sẽ không để yên, đừng trách muội không khách khí!
Vân Hồng Lăng trừng mắt nói.
- Đúng vậy, lần này muội cũng ủng hộ Hồng Lăng!
Bắc Cung Vô Song mỉm cười hùa theo.
Lục Thiếu Du thè lưỡi, làm mặt khổ sở:
- Ta làm sao dám a!
- Ca ca!
Âm thanh Lục Tâm Đồng truyền tới, thân ảnh chợt lóe vào phòng, nhìn thấy ca ca đang ôm hai tẩu tử, lập tức nhắm tịt mắt.
- Tâm Đồng, đã xinh đẹp như vậy rồi sao!
Bắc Cung Vô Song mỉm cười đi tới bên cạnh Lục Tâm Đồng.
- Vẫn là Vô Song tỷ xinh đẹp thôi!
Lục Tâm Đồng thẹn thùng, lập tức nhớ tới chuyện gì, nói:
- Ca ca, Nam thúc phái người gọi huynh đi qua gặp thúc!
- Nam thúc?
Lục Thiếu Du nhướng mày, liền lên tiếng hỏi, sau đó ra khỏi phòng.
Bên ngoài Thần Hoàng thành, không gian xung quanh đột nhiên chớp lên, hơn mười đạo lưu quang cấp tốc bay tới, từng thân ảnh mang theo chân khí dao động kinh người rơi xuống.
Đi đầu bên trái là một lão giả già nua, thân mặc hoàng y, mắt lóe tinh quang, mặc dù không cảm giác được chân khí nhưng làm người ta không dám khinh thường.
Đi bên cạnh lão giả có vài thanh niên nam nữ, một thanh niên hai mươi tám hai mươi chín, thân hình cao ngất, mắt to mũi cao, thân mặc hoàng bào thêu hoa văn cự mãng, chân khí dày trọng, ánh mắt hiện lên khí chất ngạo nghễ.
- Thác Bạt hoàng tộc bái phỏng!
Một thân ảnh nhảy lên cao hướng không trung hô, âm thanh xuyên thấu không gian phá không truyền ra.
- Ha ha, Thác Bạt Đỉnh, ngươi tới sớm a!
Sau lưng nhóm người có âm thanh già nua truyền tới, quanh quẩn khắp cả không gian.