- Lục Thiếu Du, các ngươi đi cùng người của Vân Dương Tông đi. Ta đi xử lý một chút chuyện.
Nam thúc nói.
Một lát sau, trong đại sảnh của một đình viện có phong cách cổ xưa. Lục Thiếu Du hành lễ với Vân Khiếu Thiên:
- Bái kiến nhạc phụ, Dương trưởng lão, Đại hộ pháp.
Lục Thiếu Du cười nhạt một tiếng, phiền toái đương nhiên không ít.
Vân Khiếu Thiên nhìn Lục Thiếu Du nói:
- Không ngờ Thiên Linh đan Tôn, Linh Vũ Đại Đế lại chính là Độc Cô Ngạo Nam của Độc Cô gia.
- Nhạc phụ, người đã từng nghe nói qua Nam thúc sao?
Lục Thiếu Du hỏi, đối với thân phận của Nam thúc đương nhiên trong lòng hắn có chút hiếu kỳ.
- Ta nghe được một ít từ chỗ mẫu thân Hồng lăng. Lại nói hắn chính là đại bá của mẫu thân Hồng Lăng.
Vân Khiếu Thiên mỉm cười nói:
- Hắn lại là thành chủ của Thần Hoàng thành này, năm đó nếu không phải do một ít chuyện thì chức vị tộc trưởng sẽ không phải là của phụ thân Cảnh Văn mà là của hắn, Độc Cô Ngạo Nam.
- Địa vị lớn như vậy sao?
Lục Thiếu Du sững sờ, hắn không ngờ Nam thúc lại có địa vị lớn như vậy. Chuyện này khiến cho Lục Thiếu Du lần nữa cảm thấy bất ngờ.
- Hiện tại xem ra vị thành chủ Độc Cô Ngạo Nam này mới chính thức là sư phụ của ngươi a.
Vân Khiếu Thiên nhìn Lục Thiếu Du nói. Linh Vũ Đại Đế, Linh Vũ song tu. Lục Thiếu Du cũng là như vậy, không khó nhận ra người này mới chính thức là ân sư của Lục Thiếu Du.
- Mỗi một vị sư phụ của tiểu tế đều là sư phụ chân chính. Bọn họ đều dạy bảo qua tiểu tế, thiếu một ai tiểu tế cũng không có được như bây giờ.
Lục Thiếu Du nói.
- Không nói tới chuyện này nữa. Lần này ngươi tới đây phải chú ý một chút. Chuyện Cảnh Văn cùng với ngươi ta cũng biết rõ một ít, Hồng Lăng cũng không phản đối thì ta sẽ không phản đối. Lần này đến đây cũng đã chứng minh cho tâm ý của ngươi. Bất quá ta phải nói cho ngươi biết, ta là phụ thân của Hồng Lăng cũng không hy vọng sau này ngươi khiến nó chịu ủy khuất.