Âm thanh vừa dứt, thủ ấn trong tay Nam thúc biến hóa, lưu quang lóe lên, trên mặt xuất hiện một cái mặt nạ thần dị, thân hình trở nên cao ngất.
Khuôn mặt già nua của Nam thúc lập tức biến mất không thấy gì nữa. Một khuôn mặt cương nghị, trơn nhẵn hiện lên. Bộ dáng chừng lục tuần, khuôn mặt anh tuấn góc cạnh. Ánh mắt mờ đục kia lúc này trở nên đen nhánh mà thâm thúy, lộ ra khí tức khiến cho linh hồn của mọi người rung động.
Mày kiếm dày đậm, sống mũi cao thẳng, cuồng ngạo mà cao quý. Thân thể cao ngất, trường bào trên người tung bay, bộ dáng này không có một điểm nào giống như trước kia, hoàn toàn chính là một người khác.
- Độc Cô Ngạo Nam, thì ra là hắn.
Bắc Cung Chí, Thái Công Tố biến sắc, dường như đều đã nghe nói qua danh tự này.
Mà lúc này nhìn thấy bộ dáng hiện tại của Nam thúc, đám người Ngũ trưởng lão, Lục trưởng lão, Thất trưởng lão, Bát trưởng lão, Cửu trưởng lão biến sắc.
- Độc Cô Ngạo Nam, là hắn, hắn đã trở về.
- Thiên Linh Đan Tôn, Linh Vũ Đại Đế chính là Độc Cô Ngạo Nam. Hắn đã trở về.
Mấy trưởng lão cùng với vài cường giả Tôn cấp trên không trung nhìn nhau, sắc mặt rung động. Mà đối với đám người Độc Cô gia khác mà nói thì cái tên này lạ lẫm hơn một chút. Thế nhưng ánh mắt của mọi người đều đang biến hóa, dường như cũng đã nghe tới cái tên Độc Cô Ngạo Nam này.
- Độc Cô Ngạo Nam, chẳng lẽ trước kia ở Độc Cô gia...
Toàn thân Lục Thiếu Du run lên, mắt nhìn về phía Nam thúc, ý niệm đầu tiên trong đầu hắn chính là Độc Cô Ngạo Nam, không Nam thúc chính là người của Độc Cô gia.
- Chẳng lẽ không có ai nhận ra ta? Chẳng lẽ ta cũng là giả?
Nam thúc nhàn nhạt đảo qua đám người Độc Cô gia đang kinh hãi.
- Bái kiến thành chủ.
Sắc mặ Ngũ trưởng lão biến hóa, rốt cuộc quỳ một chân xuống hành lễ.