- Hừ, không để cho ngươi mặt mũi thì làm sao? Ngươi cảm thấy chỉ bằng vào ngươi Độc Cô gia chúng ta phải nể mặt sao?
Trong mắt Thất trưởng lão vừa mới bị Lục Tâm Đồng đẩy lui tràn ngập hàn ý. Thân thể hơi mập mạp xuất hiện bên cạnh Lục trưởng lão kia.
- Không ngờ Độc Cô gia lại không để cho ta mặt mũi, vậy thì ta cũng không cần phải cho các ngươi mặt mũi.
Khóe mắt Lục Thiếu Du b*n r* hàn ý nhàn nhạt, trong ánh mắt của tất cả mọi người, hắn nắm lấy Cửu trưởng lão trong tay, đột nhiên hung hăng quật xuống mặt đất.
Phanh.
Mặt đất thoáng run rẩy một cái, khe nứt lan tràn, đá vụn bắn tứ tung.
Phốc Phốc.
Cửu trưởng lão lập tức phun ra một ngụm máu, căn bản không có cách nào nhúc nhích, chờ bị chà đạp, máu tươi phun xuống mặt đất, miệng không nói lên được lời nào.
- Đây là kết cục không cho ta mặt mũi.
Lục Thiếu Du cười nhạt một tiếng. Trong ánh mắt kinh hãi của vô số người, Lục Thiếu Du trực tiếp dẫm nát lồng ngực Cửu trưởng lão, hung hăng đạp xuống.
Phốc Phốc.
Trong miệng Cửu trưởng lão lần nữa phun ra máu tươi, mặt đất chung quanh thân thể bị rạn nứt, thân thể trực tiếp lún xuống cái khe, bộ dáng vô cùng thê thảm.
Trên không trung, đám người Vân Khiếu Thiên nghẹn họng nhìn trân trối. Mà ngay cả đám người do thiếu nữ mặc váy dài màu lam nhạt cũng kinh ngạc. Ngay cả Kim Huyền cũng phải nhíu mày.
Đây chính là cửa Độc Cô gia a. Lục Thiếu Du không ngờ lại dám chà đạp trưởng lão Độc Cô gia như vậy, đây chính là tát một cái vào mặt Độc Cô gia, lá gan như vậy không phải là thứ mà người bình thường có thể có được.
Chỉ có Nam thúc là vẫn nhắm mắt, không hề mở mắt ra một chút nào.
Cảnh này khiến cho tất cả người của Độc Cô gia khiếp sợ. Ai cũng thật không ngờ Lục Thiếu Du này lại dám làm nhục Độc Cô gia như vậy. Hôm nay nếu như không giết người này, sợ rằng sau này Độc Cô gia không phải là một trong Lục đại Nhân Hoàng tộc mà là trò cười của tất cả mọi người mà thôi.