Lục Thiếu Du ngẩng đầu nhìn chăm chú vào sơn mạch phía trước. Trên sơn mạch liên miên có không ít kiến trúc cổ xưa.
Ánh mắt nhìn về phía kiến trúc trên sơn mạch, Lục Thiếu Du cùng Dương Quá, Lục Tâm Đồng đều có chút kinh ngạc. Những kiến trúc này cực kỳ hùng vĩ, đều do đá to tạo thành, hoặc có lẽ bởi vì thời gian cho nên những kiến trúc liên miên này đều có rêu xanh bao phủ, một cỗ khí tức vô cùng cổ xưa từ trong kiến trúc lan tràn ra. Sợ rằng những khối kiến trúc này đã tồn tại vô số năm.
Lẳng lặng đứng đó, đám người Lục Thiếu Du, Dương Quá, Lục Tâm Đồng cũng không khó phát hiện ra, trong kiến trúc cổ xưa này dường như còn có một cỗ uy áp cực lớn tồn tại.
- Nam thúc, chúng ta vào thôi.
Lục Thiếu Du nói, đến Thần Hoàng thành là có thể đi vào Độc Cô gia, hắn cũng có thể gặp được Cảnh Văn.
- Chung quanh Thần Hoàng thành đều bị tiền bối của Độc Cô gia bố trí cấm chế. Ngươi cho rằng muốn đi vào là có thể đi vào được sao? Nếu như ngươi tự tiện xông vào chỉ sợ đến chết như thế nào cũng không biết.
Nam thúc dứt lời trừng mắt nhìn Lục Thiếu Du. Một đạo thủ ấn lặng lẽ được ngưng tụ, trảo ấn lập tức đánh về không gian phía trước.
Sưu.
Không gian phía trước đột nhiên chấn động, một cái khe hở vô hình xuất hiện. Ngay lúc đó ở bên trong khe hở có một cỗ uy áp từ lâu trong linh hồn lan tràn ra. Cỗ uy áp này khiến cho sắc mặt Thiên Sí Tuyết Sư biến đỏi. Sắc mặt đám người Lục Thiếu Du, Lục Tâm Đồng, Dương Quá cũng có chút biến hóa.
Cùng lúc, kim đao màu vàng rung lên, b*n r* một đoàn quang mang. Cỗ uy áp đến từ linh hồn này lập tức biến mất không thấy gì nữa. Không có cách nào tạo thành áp chế đối với Lục Thiếu Du. Thế nhưng chỉ là một đạo cấm chế mà có uy áp như vậy cũng khiến cho trong lòng Lục Thiếu Du không khỏi cố kỵ vài phần với Độc Cô gia.