- Ta tin rằng Thiếu Du cũng không phải quả hồng mềm để cho người khác tùy ý nắn.
Độc Cô Cảnh Văn nhíu mày, thực lực của Thiếu Du nàng biết rõ. Nhưng nếu thực sự giao thủ với đám người Độc Cô Chính, Độc Cô Pháp thì nàng cũng có chút lo lắng.
Độc Cô Băng Lan nghe vậy, khẽ thở dài nói:
- Lần trước sau khi trở về từ Thiên đảo, Cửu trưởng lão bị Thiếu Du đánh trọng thương, cho nên càng khiến cho không ít lão nhân trong tộc bất mãn. Hơn nữa lại thêm quy củ trong tộc, tiểu thư hẳn cũng biết rõ chuyện này. Sợ rằng đến lúc đó sẽ rất phiền toái.
- Bọn họ ngoài miệng nói một đằng, lại âm thầm làm một nẻo. Bọn họ cho rằng ta không biết sao? Sợ rằng lần này bọn họ phải thất vọng rồi.
Ánh mắt Độc Cô Cảnh Văn nhảy lên, trong mắt hiện lên sự kiên nghị.
- Tiểu thư, nếu vạn nhất Thiếu Du không đến thì làm sao bây giờ?
Độc Cô Băng Lan nhẹ giọng hỏi.
- Vô luận thế nào ta cũng không chịu sự sắp xếp của bọn họ.
Độc Cô Cảnh Văn khẽ nói, ngữ khí lạnh nhạt, trong lạnh nhạt hiện lên sự kiên định.
Trong một đình viện phong cách cổ xưa có mấy đạo thân ảnh đang đứng. Người dẫn đầu hai mắt sáng ngời, mang theo sự thâm thúy, ngũ quan giống như dao khắc, góc cạnh phân minh. Trên người mặc một bộ trường bào màu xanh nhạt, có mái tóc màu đen, nhìn qua có chút cuồng dã không câu nệ, trong tà mị lại mang theo một tia bá khí, chính là Vân Khiếu Thiên một đường từ Vân Dương Tông chạy tới Thần Hoàng thành.
- Phụ thân, đây là Độc Cô gia sao?
Vân Hồng Lăng mặc y phục màu xanh lá, trên ống tay thêu đồ án màu lam, bộ y phục bao phủ thân thể mềm mại, đường cong linh lung.
- Đây là Thần Hoàng thành, chính là ngoại vi Độc Cô gia. Cảnh Văn được phong làm Thần nữ, dựa theo quy củ của Độc Cô gia, người có huyết mạch Độc Cô gia bên ngoài đều phải quay về. Mẫu thân con trước là tam tiểu thư của Độc Cô gia, tính ra trên người con cũng có nửa huyết mạch của Độc Cô gia đương nhiên phải tới. Con có thể thúc dục Hồn linh khí cũng là vì trên người có huyết mạch của mẫu thân con. Vũ giả bình thường sao có thể có được năng lực thúc dục Hồn linh khí.