Thân ảnh Nam thúc vững như bàn thạch ngồi trên lưng Thiên Sí Tuyết Sư, mắt nhìn về phía trước, trong đôi mắt mờ mịt kia ngẫu nhiên có tinh quang hiện lên.
- Nam thúc, Thần Hoàng thành là địa phương như thế nào?
Lục Thiếu Du hỏi.
- Nơi này ta biết rõ một chút, đây chính là ngoại vi của Độc Cô gia. Đều là hậu nhân của Độc Cô gia, cấm người ngoài bước vào. Thế nhưng ở Thần Hoàng thành này nghe nói cũng chỉ là những hậu nhân của Độc Cô gia có Thần Hoàng khí không cao. Những hậu nhân này đều không có tư cách tiến vào trong Độc Cô gia.
Kim Huyền nói.
Nam thúc nói tiếp:
- Đúng vậy, Thần Hoàng thành chính là nơi ở của chi thứ Độc Cô gia, không cho phép người ngoài tiến vào cũng không được phép đi ra ngoài. Người trái lệnh giết không tha. Cho nên người bên ngoài thậm chí còn không biết tới sự tồn tại của Thần Hoàng thành. Nhân số trong Thần Hoàng thành cũng không ít. Đại bộ phận mọi người đều có họ Độc Cô, thế nhưng nhiều năm trôi qua như vậy cũng không phải là họ hàng gần.
- Không ngờ lại còn có một Thần Hoàng thành.
Lục Thiếu Du hỏi:
- Nam thúc, vậy thì trong Thần Hoàng thành có nhiều cường giả hay không?
- Đương nhiên sẽ có một chút, nhưng mà cường giả mạnh nhất tự nhiên sẽ đi tới Độc Cô gia. Dù sao cũng không có bất kỳ thế lực nào dám trêu vào Thần Hoàng thành.
Nam thúc nói.
Ngẫm lại cũng đúng, ai dám trêu vào Thần Hoàng thành chứ. Cho nên Thần Hoàng thành này cũng không cần cường giả quá mạnh mẽ trấn thủ.
- Tiểu tử, thiếp mời của ngươi chỉ là của nha đầu Độc Cô gia phát ra cho ngươi mà thôi. Ngươi có thể đi vào hay không sợ rằng cũng là một việc khó. Nếu ta suy đoán không sai, nha đầu kia sai người phát thiệp mời cho ngươi, người của Độc Cô gia chắn chắn biết việc này nhưng lại không phản đối, có lẽ bọn họ sợ làm ảnh hưởng tới nha đầu kia. Thần Hoàng khí Thiên cấp đối với Độc Cô gia cực kỳ quan trọng, cho nên địa vị của nha đầu này hiện tại không giống như khi trước.