- Ánh mắt Đoan Mộc huynh rất tốt.
Nam thúc thu thủ ấn lại, sắc mặt hơi tái nhợt, mỉm cười nói với Thánh Thủ Linh Tôn, rồi nói với Lục Thiếu Du:
- Những ngọc giản này có thể phân biệt mở ra Cương Vụ Mê Tuyệt Trận cùng với chín tầng cấm chế bên trong đại điện.
Dứt lời, Nam thúc đem một đám ngọc giản giao cho Lục Thiếu Du, nói:
- Cương Vụ Mê Tuyệt Trận này nếu không có ngọc giản mà tiến vào thì sẽ lạc ở bên trong. Còn nếu như cưỡng ép xông trận thì sẽ bị cương phong đánh chết ở bên trong. Trận pháp do ta bố trí, có lẽ Đế giả bình thường mà không thông thuộc trận pháp thì tuyệt đối khó có thể phá vỡ.
- Đa tạ Nam thúc.
Trong lòng Lục Thiếu Du vui vẻ, Đế giả cũng khó có thể phá vỡ được trận này, sự an toàn không hề nhỏ.
- Thời gian cũng không còn sớm, chuẩn bị ngày mai đi Độc Cô gia thôi.
Nam thúc nói, ánh mắt nhìn lên không trung có chút biến đổi.
Sáng sớm hôm sau, không khí buổi sáng mát mẻ và tươi mới, trong sơn mạch tràn ngập sương mù nhàn nhạt, ngẫu nhiên còn có vài tiếng chim hót thanh thúy từ trong sơn mạch truyền ra.
Sương mù lan tràn ở trong tầng trời thấp, đột nhiên có mấy đạo thân ảnh từ trong Phi Linh môn lóe lên rồi lập tức biến mất trên không trung. Sáu người Nam thúc, Kim Huyền, Lục Thiếu Du, Dương Quá, Lục Tâm Đồng, Thiên Sí Tuyết Sư lặng lẽ khởi hành. Trừ số ít người như Thánh Thủ Linh Tôn, Hỏa Sí Tôn giả, Thôi Hồn Độc Vương Đông Vô Mệnh, Quỷ Tiên Tử Bạch Oánh ra thì Lục Thiếu Du rời khỏi Phi Linh môn cũng không kinh động tới bất kỳ ai.
Độc Cô gia này người bình thường cũng không có ai biết tới sự tồn tại của bọn họ. Coi như là nghe thấy cũng cảm thấy bình thường, chỉ đơn giản là một gia tộc mà thôi.
Thế nhưng bốn chữ Độc Cô gia tộc rơi vào trong tai người có kiến thức mà nói thì lại không giống vậy. Một gia tộc trong Lục đại Nhân Hoàng tộc, thực lực kh*ng b* không cần phải chứng minh cái gì. Chỉ cần có chiêu bài Lục đại Nhân Hoàng tộc đã đủ chứng minh tất cả.